Tiếp ➡
1 Tiết tử: Cái chết
Một giờ trước, một video NP* kích tình che trời lấp đất bao phủ cả Internet, trong video người phụ nữ trang điểm đậm, môi đỏ nóng bỏng, ngón tay nắm chặt, rên rỉ suồng sã, phóng đãng ***, video mới chỉ đăng lên một lúc thoáng cái đã đột phá trăm vạn lượt xem, bình luận vượt qua mấy chục vạn, đàn ông thì hưng phấn gào thét, phụ nữ thì mắng chửi không biết xấu hổ.
*NP: ám chỉ quan hệ yêu đương hay quan hệ trên giường, 1 nữ nhiều nam hoặc 1 nam nhiều nữ hoặc nhiều nữ nhiều nam.
Thậm chí có người nặc danh tiết lộ nữ chính một nữ chiến ba nam trong video chính là người thừa kế duy nhất của tập đoàn Ôn Thị- Ôn Hinh Nhã, càng khiến video này đạt độ chú ý cao nhất.
Cùng lúc đó, nhà cũ nhà họ Ôn tổ chức họp báo, tuyên bố cắt đứt quan hệ với Ôn Hinh Nhã!
Ôn Hinh Nhã mặc áo đen lộ bụng, váy ngắn đen bao mông, mái tóc màu vàng chóe bởi vì không sửa soạn mà trở nên khô khóc rối rắm, lớp trang điểm đậm trên mặt đã bị tẩy hơn phân nửa, khuôn mặt giống như vỉ pha màu đủ loại màu sắc, biểu tình lo âu hoảng loạn đi vào nhà cũ nhà họ Ôn.
Nhà cũ nhà họ Ôn đã bị phóng viên bao vây, phóng viên thấy Ôn Hinh Nhã thì giống như ong thấy mật hoa mà bu đến, đèn flash không ngừng chớp nhoáng, Ôn Hinh Nhã lấy tay che mặt gào lên: “Đừng chụp, đừng chụp…..”
“Cô Ôn, xin hỏi người phụ nữ trong video có phải cô không?”
“Cô Ôn, nghe nói cô sinh ra không bao lâu liền bị kẻ thù của gia đình trả thù phải lưu lạc bên ngoài, nghe nói năm tuổi cô đã biết lừa đảo trộm cắp, mười tuổi đã trà trộn đầu đường xó chợ, mười lăm tuổi đã cùng rất nhiều đàn ông có quan hệ không chính đáng, đây có phải sự thật không?”
“Cô Ôn, có người tố khi cô được đón về nhà họ Ôn bản tính vẫn bướng bỉnh khó thuần như cũ, thậm chí còn nghiện ma túy, đây có phải sự thật không? Cô Ôn, cô nghiện ma túy bao lâu rồi?”
Ôn Hinh Nhã điên cuồng đẩy phóng viên vây quanh người mình ra, biểu tình vô cùng cuồng loạn: “Không phải, tất cả đều không phải sự thật, các người đừng hỏi tôi, tôi không biết, tôi không biết gì hết….”
“Cô Ôn, mời cô trả lời câu hỏi của chúng tôi….”
“Cút, các người đều cút đi, không được chụp, không được chụp nữa, tôi là cô chủ nhà họ Ôn, các người không thể đối xử với tôi như vậy…” Ôn Hinh Nhã khàn giọng gào lên, giơ tay tàn nhẫn vung một cái tát lên mặt một phóng viên đứng bên cạnh.
Một màn này càng khiến phóng viên ở đây phấn chấn không ngừng chụp ảnh.
Ôn Hinh Nhã chật vật thoát khỏi phóng viên đi vào phòng khách nhà họ Ôn, phòng khách chỉ có mẹ kế Ninh Thư Thiến, con gái riêng của mẹ kế Ôn Du Nhã, còn có Hạ Như Nhã- người đã thế thân hưởng thụ tất cả những thứ vốn nên thuộc về cô trong mười lăm năm cô còn mất tích kia.
Trong mắt Ôn Hinh Nhã chợt hiện lên sự điên cuồng: “Tôi muốn gặp ông nội, ông nội ở đâu?”
Ninh Thư Thiến cười lạnh, ánh mắt bà ta lóe lên tia độc ác: “Ông nội cô đã tuyên bố từ đây nhà họ Ôn cắt đứt quan hệ với cô, cô không bao giờ là người của nhà họ Ôn, ông ấy cũng sẽ không gặp lại cô nữa.”
Sắc mặt Ôn Hinh Nhã thê lương, vô thức nỉ non: “Không, sẽ không, sao ông nội có thể đối xử với tôi như vậy được, tôi là cô chủ nhà họ Ôn, là huyết mạch duy nhất của nhà họ Ôn, cũng là người thừa kế duy nhất của nhà họ Ôn, ông ấy sẽ không đối với tôi như vậy….” Ôn Hinh Nhã đột nhiên ngừng lảo đảo cơ thể, gào với Ninh Thư Thiến: “Ông nội sẽ không đối xử với tôi như vậy, bà gạt tôi, bà lừa tôi, tiện nhân….”
…………….
2 Tiết tử: Cái chết
Ninh Thư Thiến đi đến trước mặt cô, ánh mắt khinh thường, mỉa mai cười: “Hiện giờ video nóng NP của cô còn lan truyền trên mạng đấy, cô làm ra chuyện bại hoại đạo đức như vậy, bị nghìn người chỉ trỏ, quả thật chính là ai cũng có thể làm chồng, trên đời này nào còn có ai đê tiện hơn cô nữa.”
“Bà….” Ôn Hinh Nhã chợt trừng lớn mắt, hận không thể nhào lên cho bà ta một bạt tai.
Ôn Du Nhã che trước người Ninh Thư Thiến, giơ tay giữ lấy cổ tay cô, ánh mắt ác độc, giọng điệu lạnh lùng: “Đến bây giờ cô còn không biết tại sao mình lại biến thành như vậy, còn có mặt mũi ở chỗ này diễu võ dương oai, cô thật sự là đồ ngu ngốc, đáng thương, đáng buồn nhất trên đời này.”
“Ầm!” một tiếng, một dây cung trong đầu Ôn Hinh Nhã bị chặt đứt, cô cảm giác thế giới của mình sụp đổ trong nháy mắt, tan vỡ thành mảnh nhỏ: “Là…. Là các người…. Là các người hãm hại tôi!”
Ôn Du Nhã điên cuồng cười ha ha: “Đúng vậy! Chính là bọn tôi, cô biết năm cô mười lăm tuổi vừa trở về nhà họ Ôn, vì sao đi quan bar uống rượu bị thất thân, còn bị người chụp ảnh nude, cuối cùng còn ầm ĩ tới chỗ ông bà nội, làm ông nội thất vọng về cô, bà nội càng chén ghét cô không?”
Cơ thể Ôn Hinh Nhã suy sụp lùi về sau mấy bước, lớp trang điểm lộn xộn trên mặt càng làm nổi bật khuôn mặt xấu xí như quỷ của cô: “Ngày đó là cô hẹn tôi đến quán bar kia, cho nên….”
Ôn Du Nhã châm chọc cười nói: “Đúng vậy, chính là tôi, cô còn nhớ rõ lần cô bị bắt cóc, bị tiêm vào một lượng ma túy lớn bảy năm trước không?”
“Cũng…. Cũng là các người!” Giọng Ôn Hinh Nhã khàn khàn giống như đàn cello bị đứt dây, âm thanh chói tai mang theo nhạc điệu tráng lệ, lại không giấu được sự bén nhọn tê tâm phế liệt trong đó.
Ôn Du Nhã cười xinh đẹp như một đóa hoa mỹ lệ, mở ra miệng đầy răng cưa, dường như muốn cắn nuốt cả người cô: “Cô biết là ai bỏ thuốc vào đồ uống của cô, bố trí mấy tên đàn ông lên giường cô, sau đó quay video NP của cô lên mạng, hại cô thân bại danh liệt bị nghìn người lên án không?”
“Là ai?” Giọng Ôn Hinh Nhã âm u giống như ác quỷ tru lên từ địa ngục, mang theo oán hận thấu xương làm người sợ hãi, ba người trước mặt ở trong mắt cô trở thành tội đồ, chờ đợi lời phán quyết cuối cùng của cô.
“Là tôi!” Lúc này Hạ Như Nhã chậm rãi ung dung đi tới, tư thái cao quý, khí chất mềm mại nữ tính động lòng người được phô bày rất rõ ràng trong khoảnh khắc này.
Ôn Hinh Nhã nhìn Hạ Như Nhã mặc váy hồng nhạt, bóng dáng nhanh nhẹn giống như con bướm bay lượn, đứng trước mặt cô duyên dáng yêu kiều giống như một cây hoa sen, ưu nhã điềm tĩnh, khuôn mặt tuyệt đẹp lộ ra sự mềm mại trong sạch như hoa sen, cho dù trong trắng như ngọc, lại không thể che giấu được sự quyến rũ khuynh thành giữa chân mày.
Cặp mắt chứa nước mùa xuân kia phản chiếu vẻ chật vật, điên cuồng, xấu xí của cô, tư thế gần như bễ nghễ kia phản chiếu sự thô tục không chịu nổi của cô, đôi môi hơi cong mang theo ý cười nhàn nhạt, như đang trào phúng cô đáng thương, thật đáng buồn, buồn cười, đáng trách….
“Mục đích các người làm như vậy chính là muốn ông nội hoàn toàn thất vọng và chán ghét tôi, đuổi tôi ra khỏi nhà họ Ôn, như vậy nhà họ Ôn sẽ nằm trong tay các người, đúng không?” Đôi mắt che kín tơ máu của Ôn Hinh Nhã lóe lên tia hung ác khiến người ta sợ hãi.
Ninh Thư Thiến thương hại nhìn cô: “Đúng vậy, mọi chuyện đều là chúng tôi làm, mục đích chúng tôi làm chẳng qua là muốn khiến nhà họ Ôn hoàn toàn từ bỏ người thừa kế là cô, sau đó tất cả mọi thứ của nhà họ Ôn sẽ thuộc về chúng tôi, có điều chúng tôi còn phải cảm kích cô tự sa ngã, nếu không sao mọi chuyện tiến hành thuận lợi như thế được chứ.”
…….
3 Tiết tử: Cái chết
“Ha ha ha ha….” Ôn Hinh Nhã đột nhiên vừa khóc vừa cười đến tê tâm phế liệt, tiếng gào nức nở tuyệt vọng, một lần lại một lần, một tiếng tiếp theo một tiếng, lặp đi lặp lại quanh quẩn trong khoảng không, làm người ta phản thương tiếc.
Ôn Hinh Nhã đột nhiên cảm giác ý thức của mình trở nên mơ hồ, cảm giác đau đớn cắn nuốt xương tủy, muốn sống không được muốn chết không xong quen thuộc kia thổi quét mà đến, cô hô hấp khó khăn, toàn thân run rẩy co quắp, bỗng nhiên nổi lên khát vọng, gần như khiến cô mất đi tất cả tự tôn.
Cô cong người nằm trên mặt đất, hóa ra người vẫn luôn không nhìn thấu là cô, cô chẳng qua chỉ là một người ngoài cuộc nỗ lực bay lên cành cao, muốn biến thành phượng hoàng, nhưng lại không thay đổi được bản chất của chim sẻ! Đám người Hạ Như Nhã nhìn thấu điều này, cho nên mới không kiêng nể gì hãm hại cô.
Mà cô không nhìn rõ, ngược lại không ngừng vướng bận tại sao trong mắt người nhà họ Ôn cô vĩnh viễn kém Hạ Như Nhã, Hạ Như Nhã cao quý, cô lỗ mãng, Hạ Như Nhã ưu nhã, cô ngông cuồng, Hạ Như Nhã là công chúa của nhà họ Ôn, cô là sỉ nhục của nhà họ Ôn.
Tình thân và sự đồng cảm vốn nên thuộc về cô lại cần cô ra sức đi tranh thủ, nỗ lực trả giá để có được sự thừa nhận, cái loại cảm giác không được chấp nhận này khiến cô bị lạc lối, oán hận hơn, cho nên cô tự sa ngã, cô sa đọa không chịu nổi, đến nỗi lưu lạc đến nông nỗi như thế.
Ninh Thư Thiến đi đến trước mặt cô, duỗi tay nắm lấy gò má cô, buộc cô không thể không nhìn bà ta: “Cô đừng trách tôi, muốn trách thì trách cô là con gái Mạc Vân Dao, con tiện nhân Mạc Vân Dao kia có cái gì tốt, vì sao mọi người muốn so sánh tôi với cô ta, ha ha… Tôi cùng không phục, không phải cô ta rất xuất sắc sao? Tôi đây cố tình muốn con gái cô ta trở thành vết nhơ duy nhất cả đời này của cô ta, hút thuốc phiện, say rượu, đánh nhau, ầm ĩ gây chuyện, ai cũng có thể làm chồng, bị nghìn người chỉ trỏ, ha ha ha….”
Tiếp ➡