⬅ Trước Tiếp ➡
“Không bẩn.” Trình Dĩ Thâm liếʍ láp nước sốt ngọt ngào, lại dùng hàm răng kɧıêυ ҡɧí©ɧ âm đế, để đầu lưỡi chui vào â.m hộ ấm áp chặt chẽ, miệng không nói rõ: “Trên người Tranh Tranh chỗ nào cũng sạch sẽ.”
Liếʍ một hồi, Tô Tranh nhếch d.ương v.ật lên hướng tới bụng nhỏ rồi bắn ra.
“Dĩ Thâm, mau, nhanh lên.”
Thấy Tô Tranh muốn như vậy, hắn cũng không khách khí. Kéo khóa quần ra, đưa d.ương v.ật màu đỏ tím sớm đã cương cứng ra, mặt trên đầy gân xanh, như hung thần ác sát chọc vào hoa huyệt của Tô Tranh.
Tô Tranh nhịn không được nghĩ: D.ương v.ật lớn như vậy cắm vào sẽ không chết người chứ?
Không đợi cậu tiếp tục suy nghĩ, Trình Dĩ Thâm mới để qυყ đầυ cắm vào, nhưng cậu đã chịu không nổi, trong miệng vẫn luôn lặp lại câu nói “Đau quá, a, tớ từ bỏ.” Nhưng thời khắc mấu chốt Trình Dĩ Thâm sao có thể bỏ qua cho cậu thật, đành phải cúi xuống nhẹ nhàng hôn cậu, lại nhân lúc chưa chuẩn bị đột nhiên dùng sức đâm mạnh, nguyên cây hoàn toàn đi vào.
“A! Đau quá, Dĩ Thâm cậu thật xấu xa!” Trình Dĩ Thâm không màng sự giãy giụa của cậu, hoa huyệt thật sự rất chặt, thật thoải mái, d.ương vật đẩy ra ánh nước, khiến cho cửa động vốn rất nhỏ căng to, âm vách đỏ tươi tường quát nhảy ra một tầng màu trắng, âm đế cũng bị động tác thọc vào rút ra ma sát đến sưng đỏ.
Côn ŧᏂịŧ nóng bỏng tùy ý đỉnh lộng bên trong âʍ ɦộ, hung hăng căng ra một tầng một tầng thịt, giống như lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào chỗ sâu nhất bên trong huyệt đạo, âʍ ɦộ nhiệt tình như lửa nghênh đón vật nóng bỏng thô to này, giống như một nhân tình ngọt ngào đang gắt gao liếʍ mυ"ŧ.
“A ha…… Quá lớn…… Dĩ Thâm.” Trên mặt cậu đan xen nước mắt, khuôn mặt xinh đẹp ửng hồng.
Trình Dĩ Thâm bóp đùi cậu, thắt eo mạnh mẽ chọc vào bên trong tuyến tiền liệt của nam sinh, động tác ra ra vào vào sắp tiến đến cao trào, ngay cả bụng nhỏ cũng không tự giác nhô lên, kɧoáı ©ảʍ làm âʍ đa͙σ co rút lại, khiến dương v.ật bên trong bị bao vây đến gắt gao.
“Rên đi, cảm thấy rất thoải mái đúng không?”
Hắn xấu xa lại dùng sức hung hăng thao lộng, duỗi tay về phía cặp đùi trắng nõn đánh hai cái, vệt đỏ lập tức hiện lên, bờ mông múp múp nổi lên vết tay đỏ hồng.
Hai mắt Tô Tranh ướt đẫm, cắn môi dưới, không dám phát ra tiếng rêи ɾỉ, nhìn khuôn mặt lêи đỉиɦ của cậu, đôi mắt lạnh lẽo của Trình Dĩ Thâm lập tức loé lên, nâng đùi cậu lên dùng công kích mãnh liệt làm cậu khuất phục, hận không thể đem trứng dái đều nhét vào âm huyệt.
Rốt cuộc sau khi liên tiếp thọc vào rút ra, Trình Dĩ Thâm tìm được vị trí muốn bắn, dươиɠ ѵậŧ cắm vào càng sâu, đâm tới điểm mẫn cảm mềm yếu, nhìn nước mắt của Tô Tranh, hắn hoàn toàn mất đi lý trí, điên loạn đem tϊиɧ ɖϊ©h͙ bắn vào tử ©υиɠ.
Trong cơ thể bị tϊиɧ ɖϊ©h͙ nóng bỏng bắn đầy, Tô Tranh hoảng loạn phát run, thét chói tai rêи ɾỉ: “Dĩ Thâm! Cậu điên rồi sao? Lỡ như tớ mang thai thì làm sao?”
Trình Dĩ Thâm tiếp tục đâm vào bụng nhỏ của cậu, giống như muốn đâm xuyên, giường lớn bị vận động kịch liệt làm cho rung lắc dữ dội, động tác hung ác sắp cᏂị©Ꮒ cậu đến ngất xỉu, ngay sau đó nghe được giọng nói khàn khàn ái muội: “…… Vậy thì sinh ra đi, tớ sẽ chịu trách nhiệm.”
Tô Tranh còn tưởng rằng hắn đang nói giỡn, khuôn mặt tái nhợt nức nở: “Cậu không phải người, lớn hơn tớ hai tháng liền bắt nạt tớ.”
Nhưng ánh mắt của Trình Dĩ Thâm càng thêm đen tối sâu thẳm, như là một con rắn độc ở nơi tối tăm xa xa nhìn thẳng, ánh mắt nóng rát phảng phất muốn trói chặt cậu ở trên giường.
“—— Cái này nhưng không gọi là bắt nạt, cái này gọi là tán tỉnh.”
⬅ Trước Tiếp ➡