Sau khi thi xong, Tô Tranh rốt cuộc cũng có thể chơi một cách thoải mái, nhìn đống tiền tiết kiệm của mình, vui vẻ cười cười. Nghĩ sau này ra nước ngoài vẫn có thể chơi thoải mái, nhưng tưởng tượng đến nguyên nhân tiết kiệm tiền, cậu lập tức không vui vẻ nổi nữa.
Nếu đi ra nước ngoài, cậu sẽ phải cắt đứt toàn bộ với Trình Dĩ Thâm, về sau Trình Dĩ Thâm sẽ không liên quan gì với cậu nữa.
Tô Tranh à Tô Tranh, rốt cuộc mày đang lưu luyến cái gì?!
Trình Dĩ Thâm sẽ vui vẻ ở bên cạnh Hoắc Tiêu giống như trong tiểu thuyết, không có cậu, Trình Dĩ Thâm vẫn sẽ sống rất vui vẻ.
“Đang làm gì vậy?” Lúc này Trình Dĩ Thâm đột nhiên xuất hiện ở cửa phòng, thân người hơi nghiêng, khoanh tay trước ngực.
Tô Tranh sửng sốt, sợ tới mức lập tức giấu toàn bộ tiền xuống dưới gối, Trình Dĩ Thâm tay mắt lanh lẹ liền nhìn thấy đống tiền đó, không ít nha.
“Tranh Tranh, cậu trộm giấu tiền riêng à?” Tiếng nói của Trình Dĩ Thâm hơi khàn, đôi mắt đen nhánh lúc này có vẻ thấu lạnh, dường như muốn nhìn thấu cậu.
“Tớ, tớ, tớ muốn đi ra nước ngoài.” Cậu thấp thỏm bất an, nắm chặt chiếc chăn hoạ tiết ô vuông đen trắng, đầu ngón tay phấn nộn cũng trở nên tái nhợt.
Trình Dĩ Thâm lẳng lặng nhìn chằm chằm cậu vài giây, ánh mắt lạnh lẽo như muốn cắn nuốt cậu từ trong sự hoảng hốt, ngay khi cậu còn tưởng rằng Trình Dĩ Thâm sắp nổi giận, hắn lại không để bụng cười: “Vậy sao, nếu Tranh Tranh muốn đi nơi nào, tớ đều có thể đi cùng với cậu, không cần giấu tiền vậy đâu.”
Hắn trả tiền lại lại chỗ cũ. Tô Tranh nuốt nước miếng, giây tiếp theo bờ môi ấm áp của nam sinh mang theo khí thế tiến đến, xâm lược mỗi một tấc hô hấp của cậu, phủ kín miệng cậu, ngay cả khóe miệng tràn ra nước miếng cũng bị hắn dùng đầu lưỡi liếʍ một vòng.
“Ưm…”
“Tranh Tranh, tớ muốn làm.”
“Làm cái gì?”
“Làm chuyện mà người lớn nên làm.”
Tiếng nói hơi thấp mang tính công kích làm cậu run run, cậu kinh hãi thất thố né tránh nụ hôn nhàn nhạt của hắn. Nhưng lại bị đối phương ngang ngược giữ chặt, đầu lưỡi đảo loạn, tiếng nước lép nhép làm Tô Tranh đang thở dốc có chút hoàn hồn.
“…Cái này chỉ có người yêu mới có thể làm không phải sao?”
“Chúng ta cũng có thể.” Đuôi mắt Trình Dĩ Thâm cong cong, trong mắt chỉ có sự ôn nhu: “Chẳng lẽ ở trong lòng cậu chúng ta không giống người yêu hay sao?”
“Không phải……”
Hắn dùng lòng bàn tay lạnh lẽo vuốt ve cánh môi mềm mại của Tô Tranh, lại chậm rãi dò xét, hỏi: “Có thể chứ?”
Tô Tranh không cự tuyệt được Trình Dĩ Thâm. Cậu thích hắn, nếu thật sự phải làm, coi như là để cậu có được một chút hạnh phúc của Dĩ Thâm vậy.
Cuối cùng cậu gật gật đầu.
Nam sinh cởi sạch sẽ quần áo trên người cậu, lộ ra một thân trắng nõn, tuy gầy nhưng rắn chắc, bàn tay thô ráp chà sát ở đầṳ ѵú, lại dùng đầu lưỡi ngậm lấy, giống như muốn hút sạch sẽ sữa bên trong, một bàn tay dọc theo bụng nhỏ xâm nhập vào qυầи ɭóŧ.
“A!” Cậu hét lớn.
“Nơi này của Tranh Tranh đã ướt đẫm, thật nhiều nước.” Trình Dĩ Thâm đem hai ngón tay giống lần trước như vậy cắm vào, huyệt thịt vừa hẹp vừa mềm, mềm mụp giống như lần trước, không ngừng moi đào ở trong hoa huyệt, kí©ɧ ŧɧí©ɧ thần kinh cậu.
“Ưm a…… Dĩ Thâm…… Ưm ha……”
Dâʍ ŧᏂủy̠ chảy ra khiến qυầи ɭóŧ của cậu ướt đẫm, Trình Dĩ Thâm cởϊ qυầи lót xuống, nhìn ngón tay ướt đẫm, hắn tách cặp đùi tuyết trắng ra, không ngừng chảy dâʍ ŧᏂủy̠, hắn cúi đầu dùng đầu lưỡi liếʍ láp môi âm h.ộ, cọ sát âm đế bên trong khe thịt.
Tô Tranh nhận thấy được đồ vật lạnh lẽo dán ở trên người, lúc này Trình Dĩ Thâm tựa như một cao thủ tình trường, khiến cậu muốn ngừng mà không được, nhưng vẫn cảm thấy hổ thẹn: “A, không được, nơi đó rất bẩn.”