⬅ Trước Tiếp ➡

Tình thế cấp bách, tiếng nói của cô không tự giác mà trở nên bén nhọn. Ý cười trên Thẩm Thư Lạc càng đậm, nâng đôi tay cô lên, thành thạo mà lột đi cái áo vướng bận. Không cho cô cơ hội khuyên bảo, giây tiếp theo, Lâm Tiêu Tiêu lấy tư thế đối mặt cửa sổ, bị đè xuống, hai con thỏ nháy mắt ép lên cửa kính đến thay đổi hình dạng.
"Thẩm Thư Lạc ". Thanh âm của cô đều thay đổi, "Anh định trình diễn phim X sao "
"Yên tâm đi, đây là kính một chiều, bên ngoài không nhìn được bên trong." Thẩm Thư Lạc vừa nói, một bên đã cởi xong quần của cô.
Quần lót màu đen ôm trọn đường cong, đã hiện lên vệt nước ẩm ướt dâm đãng. Anh nhẹ nhàng kéo nó xuống mắt cá chân của cô, nhìn cửa huyệt không tiếng động mà phun ra hoa nước, bên miệng ngậm ý cười, ngữ khí lại nghiêm túc "Tiêu Tiêu, sao em chảy nhiều nước như vậy."
"...". Lâm Tiêu Tiêu nghe được anh nói như vậy, quả thực chỉ muốn tìm cái lỗ để chui vào.
"Không biết hương vị thế nào?" Anh nhẹ nhàng cúi xuống, vươn đầu lưỡi ở tiểu huyệt của cô nhấm nháp như ngon lành lắm vậy. Cô rùng hết cả mình, run rẩy nói "Đừng nơi đó dơ"
Chỉ chốc lát sau, anh nâng mặt ở giữa hai chân của cô, giọng điệu trẻ con mà nói "Rất ngọt mà."
Vừa vặn vào lúc Lâm Tiêu Tiêu nghiêng đầu, thấy rõ ràng hình dáng trên mặt anh, đầy thích ý mà thỏa mãn mỉm cười, mặt mày giãn ra, môi mỏng nhẹ nhàng cong thành độ cung, hơn nữa bên môi còn dính vệt nước trong suốt đầy khả nghi, đó là dâm thuỷ của cô a , phải biết đây chính là ảnh đế đang nổi như cồn Nói không thỏa mãn hư vinh là nói dối, vẫn nông cạn bị bề ngoài dụ hoặc, trong nháy mắt, trái tim Lâm Tiêu Tiêu nhộn nhạo cả lên.
Thẩm Thư Lạc không nhận thấy được biến hoá trong lòng cô, dùng tay cố định chiếc eo thon, sau đó thẳng lưng cắm đi vào. Động tác của anh không vội vàng chút nào, như đang tinh tế thưởng thức mỗi một chỗ vách tường thịt. Lâm Tiêu Tiêu bị đâm đến vô thức đưa mông ra đong đưa, ngực vẫn là bị đè ép ở cửa sổ, đầu vú cứng rắn lần lượt ma xát với sự lạnh lẽo của kính, mang cho cô một loại khoái cảm khác thường.
"Phanh phanh phanh nannan" đột nhiên truyền đến thanh âm cửa bị đập.
"Có người tìm anh?""Không cần để ý."Thẩm Thư Lạc dần dần mà tăng thêm lực đạo, bức cho cô nhịn không được bật lên tiếng rên. Dù nói kính cửa sổ có cấu tạo đặc thù, người bên ngoài không nhìn thấy bên trong, Lâm Tiêu Tiêu vẫn có chút lo lắng. Nhìn ngoài cửa sổ đám người đi tới đi lui, chỉ thấy hình dáng một người thẳng tắp hướng cửa sổ đi tới. Người kia ăn mặc một thân màu đen, một người đàn ông, không lầm là đứng ở phía trước cửa sổ, ghé mắt vào nhìn ngó bên trong.
"Thẩm Thư Lạc Có người tới "Lâm Tiêu Tiêu vội vàng mà quay đầu nhìn anh. "Không vấn đề gì, không nhìn thấy" Thẩm Thư Lạc âm cuối mang theo một tia kêu rên. Anh rõ ràng cảm giác được đường đi bị thắt chặt lại bởi sự khẩn trương của cô, kẹp đến thiếu chút nữa đã tước vũ khí. Anh cắn chặt răng, nhợt nhạt mà rút ra, lại lần nữa nặng nề mà đâm vào.
"A "
Lâm Tiêu Tiêu thấy người đàn ông bên ngoài bắt đầu gõ vào cửa kính, trong miệng tựa hồ gọi tên Thẩm Thư Lạc, trong lòng lại khẩn trương lên.


⬅ Trước Tiếp ➡