Chương 11
Thẩm Thư Lạc nguyên bản đứng cách cô nửa thước, đột nhiên liền nhích lại gần, "Chỗ này cũng bị dính cà phê."
Ngón tay anh chạm vào xương quai xanh của cô, mang theo hơi lạnh như lông chim nhẹ nhàng phất qua da thịt, bỗng nhiên làm cánh tay cô nổi cả da gà.
"Anh giúp em lau nha."
Thẩm Thư Lạc cúi xuống, dùng đầu lưỡi liếm chỗ xương quai xanh. Một trận tê dại tới, khiến cô mê mang, lắp bắp nói "Thẩm... Thẩm Thư Lạc?""Hửm?"
Âm hỏi nâng lên rất nhỏ, tràn đầy từ tính, nghe vào tai khiến tim đập chân run. Lâm Tiêu Tiêu đột nhiên cảm giác trước ngực chợt lạnh, là anh kéo một bên chiếc áo hai dây của cô xuống. Ngực trái bại lộ ra, đằng trước dán miếng che nhũ trong suốt, màu hồng của đầu vú như ẩn như hiện nannan đây là vì hôm nay để tiện đóng phim nên cô mới cố ý dùng nhũ dán thay thế nội y. Thẩm Thư Lạc đầu tiên là dùng cái mũi cọ cọ, ngay sau đó liền vận dụng môi lưỡi, cách nhũ dán ngậm lấy đầu vú. Lâm Tiêu Tiêu phản xạ có điều kiện mà ngửa ra, từ góc độ bên ngoài xem, càng như là chính cô gấp không chờ nổi mà đem ngực mình ưỡn lên cho anh.
Cách miếng dán mỏng manh, cô có thể cảm thấy kích thích kỳ lạ, nhiệt độ khoang miệng của anh càng làm đầu vú của cô thêm mẫn cảm, đầu lưỡi thường thường đảo qua đảo lại, liếm qua nhưng bởi vì cách một tầng, làm cô trước sau cảm thấy chưa đã thèm.
"Thẩm Thư Lạc" "Ừm?" Đầu của anh còn chôn ở trước ngực cô, âm thanh vẫn là thấp thấp.
"Chúng ta như vậy không tốt cho lắm?""Sao lại không tốt?"
Thẩm Thư Lạc dùng răng xé miếng nhũ dán vướng víu, sau đó lại một lần nữa đem đầu vú sớm cương cứng mút vào miệng. Không còn gì ngăn cản, đầu lưỡi của anh th hồ tùy ý mà liếm láp, ngẫu nhiên còn dùng hàm răng mà cắn không nhẹ không nặng, "Hửm?"
Lâm Tiêu Tiêu cảm thấy hạ thân khô nóng khó nhịn, giữa hai chân bất tri bất giác trở nên ướt át. Phía sau cô dựa vào tủ lạnh, tay trái cuộn nắm chặt, tay phải che ở môi.
"Đi lên giường?""..."Lâm Tiêu Tiêu hơi giật mình. Nếu nói lần trước quay cảnh giường chiếu, chỉ ngoài ý muốn cướp cò, xem như ý loạn tình mê một lần, như vậy lần này thì tính sao? Anh chủ động giới thiệu một phần công việc, chủ động tới xem diễn, chủ động mời cô đến xe của anh, hết thảy xem như mưu đồ đã lâu sao?
Thẩm Thư Lạc lẳng lặng chờ mà không thấy cô đáp lại "Tiêu Tiêu, em đang suy nghĩ cái gì?"
Lâm Tiêu Tiêu giơ tay che lại đôi vú đầy đặn, do dự thật lâu, mới đỏ mặt thấp giọng hỏi "Thẩm Thư Lạc, anh, anh thích em sao?"Thích."Thẩm Thư Lạc lăng lăng nhìn cô. Ở trên mặt không có biểu tình dư thừa gì, ngược lại có vẻ rất chân thành. Lâm Tiêu Tiêu rũ đôi lông mi cong dài, bất động thanh sắc mà cong khóe môi. Được, vậy là đủ rồi, cô tự nhủ với bản thân, bất luận anh từng nói qua lời đó với bao nhiêu người đi nữa."Đi lên giường thôi."
Lúc này là cô dành thế chủ động. Lâm Tiêu Tiêu cởi giày xăng đan, nằm lên giường. Bên trái giường có mặt cửa kính, có thể tinh tường nhìn ra bên ngoài người đến người đi. Cô đang muốn bò qua định đem bức rèm kéo qua, mắt cá chân lại bị Thẩm Thư Lạc kéo lại.
"Muốn ở cửa sổ làm sao?" Thẩm Thư Lạc mặt mang cười nhạt mà nhìn cô. "Không có."Lâm Tiêu Tiêu lúng túng lắc đầu, cô mới không có loại này đam mê đâụ Đáng cô lắc đầu cũng không còn kịp rồi, tay Thẩm Thư Lạc vòng lấy eo, đem cô ôm tới cửa sổ trước mặt.
"Từ từ Anh điên rồi sao, như vậy sẽ bị người khác nhìn thấy "