⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng Tô Thiến hoàn toàn không sợ Tô Tuyền Thịnh. Từ nhỏ cô ta đã khinh thường Tô Dương, và bây giờ, khi Từ Lập Trạch đột ngột bỏ đi, cô ta đổ hết trách nhiệm cho Tô Dương, cho rằng chính người chị này đã phá hỏng chuyện đại sự của đời mình. Thế nên thay vì dừng lại, cô ta càng nói năng quá đáng hơn.
"Con nói sai sao? Một đứa con của người thứ ba, lấy quyền gì mà đòi tiền? Nói nghe hay nhỉ, bảo là vay, nhưng vay tiền thì phải trả, tôi muốn hỏi chị số tiền hàng chục vạn đó, Tô Dương, chị lấy gì trả hả?"
Không ai ngăn cản Tô Thiến, cô ta càng nói càng quá quắt, "Tô Dương, tôi nói cho chị biết, loại người như mẹ chị không có tư cách đòi tiền bố tôi trả viện phí đâụ Chị giỏi giang thế kia mà, chẳng phải là sinh viên xuất sắc của Đại học A sao, tự mình nghĩ cách kiếm tiền đi Nếu không còn cách nào thì cứ học theo cái người mẹ yểu mệnh của chị đó, học cách quyến rũ đàn ông đi, tiền viện phí chẳng phải sẽ dễ như trở bàn tay sao..."
Mặt Tô Dương tái xanh, nghe Tô Thiến ngông cuồng bịa đặt, xuyên tạc sự thật, cô siết chặt nắm đấm hai bên, các khớp xương nổi lên trắng bệch vì tức giận.
Đúng lúc này chiếc điện thoại trong túi của Tô Dương rung lên. Theo phản xạ, cô rút điện thoại ra, vừa nhấn nút trả lời thì đã nghe thấy giọng nói quen thuộc và đầy khẩn trương của y tá trưởng ở đầu dây bên kia.
"Tiểu Tô, em mau đến ngay đi, mẹ em đang gặp phản ứng nghiêm trọng với thuốc, đã xuất hiện tình trạng sốc thuốc rồi..."
Tô Dương cảm thấy đôi chân mình run rẩy khi bước đi. Trong phòng riêng, tiếng mắng chửi của Tô Thiến và tiếng gọi của Tô Tuyền Thịnh bỗng trở nên xa xăm. Trong tai cô chỉ còn nghe thấy tiếng bước chân vội vã của chính mình khi chạy băng qua sảnh khách sạn và tiếng thở gấp gáp của cô.
Đột nhiên, một lớp sương mờ che phủ mắt cô, gió mưa bên ngoài vẫn không ngừng tạt vào khiến Tô Dương không kịp ứng phó.
Nhưng Tô Dương không có thời gian quay lại lấy chiếc ô đã bỏ quên trong phòng. Cô thậm chí không kịp nghĩ ngợi, chỉ ôm lấy chiếc balo rồi lao thẳng vào màn mưa.
Khi Từ Lập Trạch lái chiếc SUV từ bãi đậu xe ngầm ra ngoài, anh nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đang đứng không xa phía trước.
Trong cơn mưa gió, người phụ nữ nhỏ bé gần như đã ướt sũng.
Khách sạn này nằm trên đường vành đai, lúc này vừa đúng giờ ăn trưa nên xe cộ qua lại không nhiềụ Cô đã cố gắng vẫy xe vài lần nhưng đều không thành công.
Từ Lập Trạch giữ chặt tay lái, nhìn đèn tín hiệu phía trước chuyển từ đỏ sang xanh, rồi anh nhấn ga, chiếc SUV màu đen nhẹ nhàng lướt về phía Tô Dương đang đứng bên lề đường...
Chiếc SUV cao lớn từ từ dừng lại, cửa sổ hạ xuống, để lộ gương mặt điển trai và sâu lắng của Từ Lập Trạch.
"Nơi này khó bắt xe, tôi tiễn Tô tiểu thư một đoạn đường nhé?" Anh nói.
Qua màn mưa, Tô Dương nhìn thấy sự bình tĩnh, tự tin trong ánh mắt của người đàn ông, cảm giác như mọi thứ đều đã nằm trong tầm kiểm soát của anh.
Tim cô chợt nhói lên, bàn tay định mở cửa xe cũng khựng lại.
Giây phút này, Tô Dương biết rõ, nếu như cô bước lên chiếc xe này thì có lẽ sẽ không còn cách nào quay đầu nữa…

⬅ Trước Tiếp ➡