Tuy nhiên, Từ Lập Trạch chẳng còn muốn đối đáp với Tô Thiến thêm nữa. Anh từ tốn cầm lấy chiếc điện thoại trên bàn, đứng lên và mỉm cười lịch sự với Tô Tuyền Thịnh.
"Tô tổng, ông cũng biết rằng tôi không phải là người có nhiều kiên nhẫn. Một việc cứ mãi dừng lại ở một chỗ không tiến triển không phải là cách tôi giải quyết vấn đề. Bây giờ tôi cho ông hai lựa chọn một là nhà họ Tô đổi người khác kết hôn với tôi, hai là nhà họ Từ chúng tôi rút vốn. Ông hãy cân nhắc đi "
Nói xong, Từ Lập Trạch kéo ghế ra, chân dài bước rời khỏi phòng.
"Từ Lập Trạch, anh đợi đã "
Tô Thiến hoảng loạn kéo ghế ra định đuổi theo, nhưng không may chiếc tua rua trên khăn trải bàn lại móc vào móc kim loại của chiếc vòng tay Cartier trên cổ tay cô ta. Cô ta giật mạnh, khiến bộ đồ ăn trên bàn lập tức "rào ràó xô lệch.
"Ba " Tô Thiến tức giận đến mức gào lên với Tô Tuyền Thịnh, "Anh ta bị điên rồi, tại sao lại muốn cưới con gái của người thứ ba?"
"Mẹ chị không phải là người thứ ba, họ đã từng tổ chức lễ cưới, cả làng đều có thể làm chứng " Tô Dương lớn tiếng phản bác, ánh mắt trừng trừng nhìn Tô Tuyền Thịnh, hy vọng ông có thể lên tiếng giải thích cho Hạ Quyên.
Dù chỉ là một câu thôi
Nhưng Tô Tuyền Thịnh chỉ tượng trưng lườm Tô Thiến một cái, không nói lời nào.
Cùng lúc đó, ánh mắt ông nhìn Tô Dương còn lộ rõ vẻ không hài lòng và trách móc, như thể đang oán trách cô vì đã phá hỏng chuyện hôn nhân của Tô Thiến với Từ Lập Trạch.
Nhưng Tô Tuyền Thịnh dường như đã quên mất rằng chính ông là người gọi cô đến đây.
Tô Dương cắn chặt răng, cố gắng giữ chút lý trí cuối cùng, nói với Tô Tuyền Thịnh, "Ba, hôm nay con đến là để hỏi mượn tiền thuốc cho mẹ. Số tiền này con sẽ viết giấy nợ, lãi suất sẽ tính theo mức lãi suất hiện tại của ngân hàng..."
"Tiền, tiền, tiền, chị chỉ biết đến tiền thôi " Nhìn theo bóng dáng Từ Lập Trạch đã khuất, Tô Thiến tức giận tháo chiếc vòng tay ra rồi chỉ thẳng vào mặt Tô Dương, mắng chửi không ngừng.
"Chị không biết mẹ chị bị bệnh gì à? Ung thư vú giai đoạn cuối, chẳng còn thuốc chữa, chị đổ bao nhiêu tiền vào cũng chỉ là cái hố không đáy. Số tiền đó bố tôi thà cho chó ăn còn hơn, chí ít con chó còn biết vẫy đuôi, còn chị, chị biết vẫy đuôi không?"
"Thiến Thiến " Nghe con gái út càng nói càng quá đáng, Tô Tuyền Thịnh không thể kiềm chế mà lớn tiếng quát.
Thực ra trong lòng ông rất rõ ràng, chính ông là người có lỗi với Hạ Quyên trước.
Nhưng khi đó ông đã là người thừa kế của công ty gia đình, lại còn có hào quang của một sinh viên xuất sắc từ đại học danh tiếng, là hình mẫu người chiến thắng trong mắt người đời. Một người phụ nữ xuất thân từ nông thôn như Hạ Quyên làm sao có thể xứng đáng với ông?
Sau này, khi Hạ Quyên tìm đến, dưới áp lực của các bậc trưởng thượng, Tô Tuyền Thịnh miễn cưỡng thừa nhận Tô Dương, khi ấy mới vừa đầy tháng. Ông cho rằng mình đã làm tròn trách nhiệm của một người cha, nên càng cảm thấy không có gì sai trái với Hạ Quyên.
Vì vậy, những lời của Tô Thiến không làm Tô Tuyền Thịnh cảm thấy khó chịu, ông chỉ quát cô ta vì sĩ diện mà thôi.