⬅ Trước Tiếp ➡
...Ai đang khóc vậy, đừng khóc, ồn ào quá...
Ôn Dụ mở mắt ra, vừa mới cử động thân thể thì lại cảm nhận được sự đau đớn đến mức muốn ngất đi ngay tại chỗ, ngực ngột ngạt và chướng đau, quả nhiên là nôn máu không phải là thổi huyết.
Tên chó má Phong Trường Tư kia, sớm muộn gì cậu cũng sẽ bắt hắn ta phải trả lại.
"Ngươi tỉnh rồi sao?"
Người nói chuyện có giọng nói trong trẻo, ngoại hình cũng rất đẹp trai, tuổi có lẽ là khoảng mười sáu, mười bảy.
Nhưng người khóc không phải cậu ta, Ôn Dụ nhìn về phía của tiếng khóc, đó là một thiếu niên khác đang rúc vào góc, ngoài người đang khóc ra thì trong phòng này còn có năm thiếu niên, điểm chung là tất cả đều rất đẹp trai.
Xem ra bọn họ đều là mỹ nhân được Phong Trường Tư đưa cho tên Chích Sát.
Còn thẻ bài trên eo bọn họ, mặc dù khác với thẻ bài của đệ tử Năm Đại Tiên Môn lúc trước nhưng lại vô cùng giống nhau, hẳn là phong cách cải tiến sau này.
"Các ngươi là đệ tử tiên môn sao?" Ôn Dụ hỏi.
Người thanh niên vừa mới nói chuyện với cậu trả thông qua khảo nghiệm linh thạch vào núi. Tất cả họ đều vào núi cùng lúc với ta, xin hỏi vị huynh đệ được sắp xếp vào hàng ngũ nào? Hình như lúc trước ta chưa từng gặp ngươi trước đây.”
"Haizz, cách ta lên núi không giống như các ngươi."
"Khụ khụ... Tiểu bằng hữu bên kia, ngươi có thể ngừng khóc trước được không? Ngươi khóc ta đau đầụ” Ôn Dụ bất lực nói.
Trong mắt Kiều Vệ Vân lóe lên vẻ áy náy "Hắn tên là Đỗ Đình, là người nhỏ tuổi nhất trong chúng ta, hắn vì đến tìm ta nên mới bị Phùng trưởng lão bắt lại, nói đến đây, là ta liên lụy hắn."
"Không, ức, không phải, ta không trách ngươi, ức ức, là ta vô dụng, ô ô..." Vừa nói, Đỗ Đình lại bắt đầu khóc.
Ôn Dụ đỡ trán "Bây giờ chúng ta đang ở đâu, lúc ta hôn mê có ai ở đây không?"
"Người của Phùng trưởng lão đã đưa chúng ta đến Ma Vực rồi, vừa mới có một ma mị đi vào, rót cho chúng ta một ly chất lỏng không biết đó là cái gì, sau đó bảo chúng ta phải thành thật." Kiều Vệ Vân trả lời.
Ôn Dụ nhếch môi, trách không được lúc cậu mới tỉnh dậy đã cảm thấy một mùi vị kỳ lạ trong miệng.
Nếu bây giờ không thể ra ngoài được, tốt hơn hết là nên lấy một số thông tin hữu ích trước "Có ai trong số các ngươi biết về đại chiến năm năm trước không? Rốt cuộc là đã xảy ra đã chuyện gì vậy?”
"Ta, ta biết, ức, một ít..." Đỗ Đình cuối cùng cũng ngừng khóc, lau nước mắt nói "Ta cũng nghe nói từ một sư huynh khi mới vào núi, năm đó tiên môn đứng đầu Thiên Kiếm Các đột nhiên có một phản đồ đọa ma, người đó dùng sức lực của mình huyết tẩy Năm Đại Tiên Môn, thống nhất Ma Vực, trở thành Ma Thần, ta cũng nghe nói Ma Thần là bất tử…”
"Hahaha... Nhóm tiểu mỹ nhân của ta đã chờ rất lâu đi."
Đỗ Đình còn chưa nói xong thì bị tiếng cười dâm đãng đột ngột truyền đến từ phía sau làm cho hoảng sợ, trốn sau lưng Kiều Vệ Vân.
Ánh mắt Ôn Dụ nhìn về phía cửa, bàn tay nắm chặt thành nắm đấm.
Cánh cửa mở ra, một người mặt tím tóc đỏ, trông xấu xí, dáng người lùn thấp bé xoa hai tay vào nhau và bước vào với một nụ cười dâm đãng.
Ôn Dụ thấy sau khi ánh mắt Chích Sát quét qua một vòng, cuối cùng cũng rơi vào trên người cậụ Tuy vẻ mặt của cậu rất bình tĩnh nhưng thực tế, lòng bàn tay của cậu đã bắt đầu đổ mồ hôi.
"Lần này người Phong Trường Tư gửi đến cũng rất hợp khẩu vị của ta." Ánh mắt Chích Sát tham lam dán chặt vào mặt Ôn Dụ, hắn ta phất tay đuổi ma hầu đi "Haha, mỹ nhân, ngươi tên là gì?"
Nhìn vẻ mặt sợ hãi của đám người Kiều Vệ Vân, Ôn Dụ biết dù thế nào cũng phải đánh cược một phen, nếu không hôm nay bọn họ sẽ không có ai sống sót cả.
"Ta biết Ma Thần, ta đã từng cứu mạng hắn." Ôn Dụ bình tĩnh nói.
Chích Sát dừng lại, sau đó lại phá lên cười.
"Đám người tiên môn các ngươi thật sự rất giống với mấy lời lý do thoái thác vậy, ta còn không nhớ nổi ngươi là người thứ mấy nói rằng các ngươi biết Ma Thần." Chích Sát đến từng bước, ánh mắt âm u "Ngươi có biết những người nói là quen biết Ma Thần cuối cùng đã xảy ra chuyện gì không?"
"Ta đã đưa bọn họ đến Ma Thần điện, nhìn tận mắt chứng kiến họ bị Ma Thần nghiền thành bột, ngay cả linh thức của họ cũng bị nghiền nát, chậc chậc chậc, hiếm khi thấy một diện mạo phù hợp với khẩu vị của ta thế này, ta không muốn đưa ngươi đến Ma Thần điện chịu chết."
Ôn Dụ cảm thấy thân nhiệt của mình có hơi không thích hợp, lùi lại một bước dựa vào tường "Làm sao ngươi biết ta sẽ chết, nói không chừng ta là một trường hợp đặc biệt."
Dù sao thì cậu thật sự đã cứu Lệ Trấm, thậm chí lần cuối cùng cậu vì hắn mà mất mạng rồi bản thân lại chết, ân tình lớn như vậy thì sao sau năm năm hắn có thể thể quên được.
"Chỉ cần Chích Sát đại nhân giúp ta truyền thông điệp đến Ma Thần là được, cậu nói “ ‘Trăm bông hoa dưới vách đá ngàn thước đã say, cố nhân đã về, nguyện uống cùng một ly’ hắn nghe thấy sẽ tự đến tìm ta."
Giọng điệu của Ôn Dụ rất bình tĩnh, như thể chắc chắn 100%, nhưng thật ra trong lòng cậu lại không thể bình tĩnh như vậy. Dù sao bây giờ Lệ Trấm đã trở thành Ma Thần nên cậu không biết hắn còn nhớ ước định này với cậu hay không.
Năm năm không phải là một khoảng thời gian dài nhưng nó đủ để khiến mọi thứ ở đây thay đổi đáng kể, trở nên kỳ lạ và trở thành bộ dáng mà cậu không nhận ra.
Chích Sát do dự một lúc, cười lạnh nói "Hừ, tại sao ta phải giúp ngươi, khi giao ngươi cho Ma Thần ta có lợi gì?"
Ôn Dụ "Ta từng nghe nói có một khu vực chưa được quản lý trong Ma Vực, nơi này có rất nhiều ma tinh mà ma tinh này có thể giúp Ma tộc tu luyện, mười hai Quỷ Vương đều thèm muốn nơi này. Nên lợi thế mà ngươi chỉ cần cho ta gặp nhìn Ma Thần, ta có thể thuyết phục hắn để ngươi tiếp quản ở đó."
"Dựa vào cái gì ta phải tin tưởng ngươi?"
Mặc dù hắn ta có chút cảm động trước lời nói của Ôn Dụ nhưng hắn ta có thể ngồi vào vị trí của Quỷ Vương thì đương nhiên hắn ta không phải là người sa vào sắc đẹp và có đầu óc đơn giản như vẻ bề ngoài.
Ôn Dụ sớm biết hắn ta sẽ nói như vậy, quay đầu nhìn năm thiếu niên phía sau, trầm giọng nói "Bởi vì ta không phải là người quay lưng lại với đồng môn của mình, ta muốn bọn họ sống, tính mạng của bọn họ nằm trong tay ngươi. Nếu ta lật lọng, hoặc là ba hoa chích chòe vậy thì ngươi nhất định sẽ chém bọn họ."
"Nhưng nếu ta làm được thì ngươi phải đưa họ trở lại núi Long Nguyên mà không chút hao tổn nào."
Không khí giằng co, Ôn Dụ đang đánh cược, cậu đang đánh cược sức hấp dẫn của ma tinh đủ lớn, đủ để khiến cho cái tên Chích Sát này từ bỏ mỹ nhân trước mặt, đưa lời nhắn cho cậụ
Không biết đã qua bao lâu, lâu đến mức Ôn Dụ cảm thấy hơi thở cậu thở ra giống như muốn thiêu đốt, sự trống rỗng ở bụng dưới dần dần tăng lên, tay chân cũng yếu ớt, lòng bàn tay đầy mồ hôi, ướt sũng và nhờn nhờn.
Hình như cậu biết bản thân bị cho uống thứ gì lúc bị hôn mê, lão biến thái này, chó chết, khốn nạn, lại dám để cho cậu uống một thứ chết tiệt như vậy
"Hahaha... Tiểu mỹ nhân, ta thật sự không thể từ chối lợi ích này, ta có thể giúp ngươi truyền lại tin này, hy vọng ngươi đừng làm ta thất vọng, nếu không..."
Ánh mắt âm ngoan của Chích Sát liếc nhìn năm người phía sau Ôn Dụ, trong mắt lóe lên ý đồ giết chóc.
"Người đâu, đến Ma Thần điện truyền đến lời nhắn, nói..."
Ma mị nhận lệnh, biến thành một cái bóng đen và bay ra khỏi điện.
Ma Thần điện.
Người ngồi trên ghế cao nhất nhắm mắt lại, thân thể lộ ra đầy tử khí, lạnh lẽo như một pho tượng cổ.
Ma mị quỳ gối bên ngoài đại sảnh run rẩy và lặp đi lặp lại những lời mà Chích Sát đã nói cho hắn ta, ngay khi hắn ta nói "‘Trăm bông hoa dưới vách đá ngàn thước đã say’, đột nhiên trong điện phóng ra một uy áp làm cho người ta đáng.
Giây tiếp theo, ma mị bị một lực vô hình tóm lấy và kéo vào đại sảnh, uy áp khủng bố đáng sợ suýt chút nữa đập nát thần hồn.
"Ai dạy ngươi nói như vậy, người nọ bây giờ ở đâu?"
Trong giọng nói lạnh lùng, có một chút điên cuồng và vội vàng.
"Ở, ở Lục điện..."
Ma mị vừa nói xong, hắn ta đã bị cưỡng ép nghiền thành bột và biến thành cát bụi.
Mà Ma Thần điện cũng đã trở về trạng thái im lặng chết chóc, chỗ ngồi chính trống rỗng, mà người lẽ ra phải ngồi trên đó lại bước vào Lục điện, cách xa ngàn dặm.
⬅ Trước Tiếp ➡