⬅ Trước Tiếp ➡
Tốc độ lan của khu vực chết rất nhanh, đi đến đâu là phá hủy sự sống đến đó, còn có thể sẽ gặp phải ma vật. Vì vậy trên đường đi họ không dám dừng lại quá lâu, nghỉ ngơi một chút rồi lại đứng dậy đi tiếp.
Điều kiện phong trần có hạn, Ôn Dụ cũng không có thời gian không thích cám gạo không ngon trộn lẫn với rễ cây, ít nhất thứ này có thể lấp đầy dạ dày của cậụ
Ba người Ôn Dụ bọn họ đi đường năm ngày, cuối cùng mới đến chân núi Long Nguyên.
Phương Tiểu Hồ ngẩng đầu kinh ngạc nói "Đây là núi tiên sao? Thật đồ sộ."
Cũng không trách đứa trẻ xem đến ngây người, núi Long Nguyên quanh năm được linh khí dày đặc bao phủ, các đỉnh núi cao chót vót trong mây, như ẩn như hiện và đó cũng là nơi tốt nhất để người tu tiên tu luyện.
Ôn Dụ nhớ ra cậu và Lệ Trấm cũng đã từng tu luyện ở đây một thời gian, bọn họ đã dựng một ngôi nhà tranh nằm sâu trong sườn núi. Nhưng lẽ ra bây giờ nó hẳn là đã đổ nát và bỏ hoang.
"Đi thôi, không còn sớm, chúng ta phải lên núi Tiểu Hồ nói.
"Ngọn núi này không có những ma vật đáng sợ kia sao?" Phương Tiểu Hồ nghiêng đầu hỏi.
Ôn Dụ mỉm cười gật đầu "Đúng vậy, trong núi có một người rất lợi hại cho nên những ma vật đó không dám đi vào."
Đương nhiên, điều quan trọng nhất là toàn bộ núi Long Nguyên đều được kết giới bao phủ nên ma vật bình thường hoàn toàn không thể xâm nhập vào đó.
Ôn Dụ đang cúi đầu nói chuyện với Phương Tiểu Hồ thì đột nhiên bị một người đàn ông to lớn chạy tới đâm sầm vào, loạng choạng lùi lại hai bước.
"Chết tiệt, ngươi đi đường không có mắt sao?" Người đàn ông to lớn kia đụng vào không chỉ không xin lỗi mà miệng còn hùng hổ mắng "Bị đám tu tiên kia coi thường thì không sao, đi ra thì lại một người không có mắt đụng phải, thật đúng là xui xẻo."
A, Ôn Dụ cau mày, xoa xoa bờ vai bị đâm đau của cậu, lực đạo vừa rồi phỏng chừng bây giờ chỗ bả vai cậu cũng đã xanh thành một mảng rồi.
Ôn Dụ khổ, thân thể này thật sự là vô dụng, cậu thật sự rất nhớ thân thể có toàn bộ linh lực lúc trước nhưng đáng tiếc là nó đã biến thành tro bụi.
Trần Nguyệt có hơi sợ người đàn ông này cho nên nàng chỉ dám bước lên phía trước quan tâm sau khi người kia đi xa "Ôn công tử, ngài không sao chứ?"
Ôn Dụ lắc đầu "Không sao, chúng ta tiếp tục lên đường, đường vào núi chắc hẳn là ở phía trước rồi."
Sau khi đi lên được một đoạn, người gặp ngày càng nhiều lên nhưng hầu hết đa số họ đều mặt mũi buồn thiu quay trở về.
Ôn Dụ cảm thấy có gì đó không đúng, đã ngăn một người lại rồi dò hỏi "Vị đại ca này, xin hỏi một chút, lối vào núi Long Nguyên có phải ở phía trước không?"
"Đúng là ở kia, ngươi cũng muốn vào núi đi, ta khuyên ngươi không nên quá hy vọng, bây giờ vào còn khó hơn leo lên trời." Người đàn ông vừa lắc đầu vừa nói, liếc nhìn Trần Nguyệt và Phương Tiểu Hồ sau lưng Ôn Dụ "Ngươi dìu già dắt trẻ càng không có khả năng, ngươi vẫn là mau đi tìm một nơi cư trú đi. Ta phải đi rồi, ở đây lâu cũng không an toàn.
"Ôn công tử, vị đại ca đó có ý gì, chúng ta không thể vào núi sao?" Trần Nguyệt bất an hỏi.
Nhìn những người xung quanh đều đang đi xuống núi với vẻ mặt thất vọng, trong lòng Ôn Dụ cũng không được dễ chịu "Chúng ta đi lên xem trước đã, nếu không vào được, ta sẽ nghĩ cách khác."
Mặc dù sức chiến đấu của Ôn Dụ trên đường đi không tốt lắm nhưng cậu biết rất nhiều chuyện, cậu cũng biết cách tránh ma vật. Trần Nguyệt đã lờ mờ coi cậu là trụ cột của ba người.
Lối vào núi xếp hàng dài, một mình Ôn Dụ bước lên phía trước hỏi thăm, mới biết ngọn núi đang chiêu mộ đệ tử mới, chỉ cần linh thạch có màu vàng thì có thể chọn vào núi.
Ôn Dụ không xa lạ gì với viên đá khảo nghiệm linh khí, với tư cách là đệ tử đứng đầu của Thiên Kiếm Các lúc trước, cậu đã chủ trì một số nghi thức tuyển mộ đệ tử mới.
Nhưng bởi vì quen thuộc nên cậu biết đoán chừng sẽ không có quá mười người có thể tiến vào đây. Vốn dĩ tu tiên vô cùng khắc nghiệt, tư chất bẩm sinh là bước đầu tiên tiến vào con đường tu tiên.
Màu vàng là tư chất thấp nhất, trên cùng là màu trắng, cam, tím và đỏ, ngưỡng đầu vào thấp nhất trong quá khứ là màu trắng, nhưng bây giờ ngay cả màu vàng cũng có thể được tuyển dụng, có vẻ như tiên môn thực sự thiếu người.
Nhưng ngay cả là tư chất màu vàng, cũng không phải ai cũng có thể có được, Ôn Dụ nhìn từng khuôn mặt mà thất vọng, trái tim chìm xuống.
Khi đến lượt đám người Ôn Dụ thì phía trước đột nhiên vang lên hỗn loạn. Đó là một cặp vợ chồng cầu xin người đang trông coi đá khảo nghiệm linh khí để bên kia nhận đứa con của họ, thậm chí đứa trẻ còn không có tư chất màu vàng.
"Cút đi, nếu ngươi không đáp ứng điều kiện thì ngươi sẽ không được phép vào núi, đây là mệnh lệnh do chính người đứng đầu đưa ra, ngươi và những phàm nhân khác làm sao có thể tùy ý xâm phạm."
"Nhanh lên, tiếp theo..."
Gia đình bị thị vệ đuổi ra khỏi linh đài khảo nghiệm, Ôn Dụ siết chặt ngón tay, ấn tượng trong lòng về cái người gọi là người đứng đầu trực tiếp rơi xuống đáy.
Bây giờ cậu thật sự rất tò mò, rốt cuộc ai là người tọa trấn của núi Long Nguyên. Có là là người cậu không quen biết trước đây, bởi vì cậu sẽ không bao giờ kết bạn với một người coi thường tính mạng của người khác, bạc tình bạc nghĩa.
Ôn Dụ đặt tay lên linh thạch, không có gì ngạc nhiên, linh thạch không có phản ứng, tư chất thân thể của cậu rất kém.
Hai mẹ con Trần Nguyệt cũng có kết quả tương tự, ba người bọn họ đều không đủ tư cách lên núi.
Chỉ còn một con đường duy nhất.
Ôn Dụ "Ta biết một con đường dưới nước có thể vào núi, ngươi có biết bơi không?"
Trần Nguyệt sững sờ một lát, sau đó vội vàng gật đầu "Đều biết, ta và Tiểu Hồ đều biết."
Họ đi vào rừng, đi bộ một lúc lâu, sau đó vào một hang động ẩn, ở sâu trong hang có một hố nước, được nối với một cái hồ trên núi.
Đây là chuyện cậu vô tình phát hiện được, lúc đấy cậu đột nhiên biến mất khỏi núi làm Lệ Trấm gấp đến mức muốn phá ngọn núi này.
"Đi theo ta, đường dưới nước khá phức tạp." Ôn Dụ suy nghĩ một lúc rồi nói "Tiểu Hồ, đừng sợ, ngươi có thể giữ chặt quần áo của ta, đừng buông tay."
Phương Tiểu Hồ gật đầu, vỗ ngực nói "Đại ca ngươi yên tâm, ta bơi rất tốt."
Ôn Dụ xuống nước trước, dùng trí nhớ tìm đường, cuối cùng thò ra khỏi mặt nước khi sắp nín thể đến giới hạn.
“Khụ khụ... Ha..."
Ba người bọn họ thành công tiến vào núi Long Nguyên mà không gặp nguy hiểm.
Ôn Dụ tìm được vài cành cây, bọn họ nhóm lửa bên dòng nước, may mắn bây giờ thời tiết không lạnh, nếu không bọn họ cũng không chịu nổi lại bị trúng gió, cho dù làm bằng sắt cũng không chịu nổi.
"Khụ khụ..."
Ôn Dụ che miệng ho khan, thể chất hiện tại của cậu thật sự không thể so sánh với một đứa trẻ.
"Bây giờ chúng ta đang ở ngọn núi phía sau, chờ ngày mai hừng đông chúng ta đi tìm xem có hang động thích hợp để sống không." Ôn Dụ nhẹ nhàng nói.
Mặc dù hiện tại bọn họ an toàn nhưng cũng không thể xem nhẹ, vạn nhất bị đám người tu tiên đó phát hiện ra họ lẻn vào thì sẽ đuổi họ ra ngoài.
Nhưng cố tình sợ cái gì là cái đó đến, sáng sớm ngày thứ hai, Ôn Dụ vừa tìm được một hang động thì đã bị thủ vệ của đội tuần tra phát hiện.
"Phong trưởng lão, hôm nay ta bắt được một người phàm lẻn vào trong khi tuần tra ngọn núi phía sau, xin hỏi nên xử trí như thế nào?"
Dáng người mập mạp của Phong trưởng lão khẽ nhúc nhích, ống tay áo rộng xẹt qua, hắn ta xoay người lại. Cái khuôn mặt cú vọ này không phải là Phong Trường Tư của Quy Nguyên Môn ư.
Ôn Dụ thầm thở dài, đây cũng thật sự là không khéo quá đi
Lúc trước bởi vì người này thua mình trong cuộc thi tiên môn cho nên hắn ta dùng đủ loại thủ đoạn sau lưng, mặc dù lúc đó đối với cậu mà nói đều không có gì nhưng có thể thấy được tâm tư của Phong Trường Tư này không phải thuần, nhân phẩm lại càng kém hơn.
Nói hắn ta làm sao có thể trở thành trưởng lão, lúc đó hắn ta chỉ là đệ tử nhị đẳng của Quy Nguyên Môn mà thôi.
"Phàm nhân?" Phong Trường Tư nhìn người đang quỳ trên mặt đất với vẻ mặt khinh thường, ánh mắt ác độc "Đến vừa lúc, ta lo mỹ nhân ban cho Chích Sát đại nhân sẽ không đủ vậy mà ngươi lại tự mình đưa đến cửa."
Chích Sát ?
Quỷ Vương Chích Sát là quỷ vương thứ 6 trong mười hai Quỷ Vương của Ma Vực, sao Phong Trường Tư có thể có quan hệ với hắn ta, chẳng lẽ là hắn ta thông đồng với Ma tộc?
"Đường đường là trưởng lão tiên môn, vậy mà lại thông đồng với người trong Ma Vực, ngươi thật sự là biết làm xấu mặt cho tiên môn." Ôn Dụ lạnh lùng nói.
Thông đồng với Ma Vực thì thôi lại còn muốn giao cậu cho cái lão háo sắc Chích Sát kia, quả nhiên, tâm của Phong Trường Tư cũng xấu xí như vẻ bề ngoài của hắn ta, thật ghê tởm.
"Phốc, ầm"
Ôn Dụ còn chưa kịp phản ứng thì cậu đã bị đánh một đòn linh lực ném vào tường và đập xuống đất.
"Khụ, khụ..."
Máu chảy ra từ khóe miệng, tứ chi và ngũ tạng đau đớn dữ dội, thậm chí cậu còn không có sức để ngồi dậy, ý thức có hơi mờ mịt.
"Cho dù ta có thông đồng với Ma Vực thì sao, ngươi chỉ là một phàm nhân thấp kém thì có tư cách gì để buộc tội ta, tính mạng của ngươi còn không phải do ta tùy ý quyết định hay sao." Phong Trường Tư cười rạng rỡ, trong mắt lóe lên một tia tà ác "Nếu ngươi muốn nói là bôi nhọ sư môn thì ta làm sao dám so sánh với cái tên Lệ Trấm, tàn sát môn phái chứ. Hắn hiện tại là chủ nhân của Ma Vực, đường đường là một Ma Thần đại nhân."
Phong Trường Tư xoay người phất tay "Đưa cậu ta xuống nhốt cùng những người khác, ngày mai cùng đưa cậu ta đến Lục điện, nói là ta có lòng muốn hiếu kính với hắn ta. Chiến tranh sắp bắt đầu, hiện tại tiên môn cũng chỉ là chật vật chống đỡ mà thôi, Tam Giới này sớm muộn gì cũng là thiên hạ của Ma Thần, mà không vì bây giờ nó đã là thiên hạ của Ma Thần đại nhân rồi, hahaha..."
Ôn Dụ cảm thấy thính lực của mình bị tổn thương, nếu không làm sao có thể nghe được một lời nực cười như vậy Lệ Trấm là Ma Thần, rõ ràng Lệ Trấm có tiên tủy. Hắn làm sao có thể đọa ma được, chắc chắn là Phong Trường Tư điên rồi.
Trước khi hoàn toàn mất ý thức, Ôn Dụ cho rằng tiếng cười của người này thật sự là khó nghe như mọi khi.
⬅ Trước Tiếp ➡