⬅ Trước Tiếp ➡

Vương Triết tức giận vòng tay đỡ cổ cô ghé sát lại gặm lên môi cô , trằn trọc mút ' cho em biết bị cắn là thế nào ' . Lưỡi anh nhân lúc cô bất ngờ len lỏi vào khoang miệng quẫn quýt , dây dưa với lưỡi cô. Lướt qua mỏi chỗ trong khoang miệng không bỏ sót vị trí nào. Thỉnh thoảng anh còn nút mạnh chiếc lưỡi khiến cô hơi đau mà rên nhẹ ' ưm ưm ...' . Tay cô đánh bả vai anh bắt anh dứt ra nhưng lại bị anh giữ lấy, cả người đè lên cô làm biến dạng bộ ngực to tròn sau lớp áo sơ mi mỏng. Vừa hôn vừa xoa bóp hai tiểu bánh bao, cảm giác mềm mại trơn mịn khiến anh như điên lên sắp lau súng bóp cò mất
Chỉ một xíu nữa thôi là Vương Triết sẽ 'làm thịt' Tú Uyên ngay lập tức, nhưng anh lại nghĩ đến tiểu huyệt sưng đỏ nên đành nhịn xuống mà buông cô ra. Kéo áo sơ mi sộc sệch ngay ngắn lại, rồi sờ cánh môi sưng đỏ còn bóng nước của cô mà hù doạ
Cái miệng nhỏ còn đau đấy Cái miệng lớn này mà còn nói bậy là miệng nhỏ phải chịu đòn . Lúc đó đừng trách thầy.
1
Tú Uyên hơi sợ nhưng vẫn cố làm vẻ mặt giận dỗi ' hừ ' một tiếng coi như biết rồi. Lúc này Vương Triết mới vui vẻ mà bồng cô xuống nhà ăn cơm.
Vì quần áo của cô bị ướt nên anh đã gửi đi giặt, giờ trên cơ thể Tú Uyên chỉ mặc độc chiếc áo sơ mi của anh. Hơn nữa kiểu bế lên này khiến áo bị kéo lên lộ ra đôi chân thon dài cùng tiểu huyệt phía dưới không gì che đẩy, cặp mông căng căng theo mỗi bước chân lên xuống mà chạm vào cánh tay chắc răn của anh. Thật sự là nhịn không được mà
Đến bàn ăn, Vương Triết ngồi xuống để Tú Uyên ngồi trên đùi mình đưa lưng cô dựa vào ngực anh. Tay không an phận sờ lên tiểu huyệt xoa nhẹ.
Tú Uyên giật mình quát lên " thầy làm cái gì vậy hả? "
Nó còn sưng thầy xoa cho đỡ đau , mà kệ thầy em cứ ăn đi
Vẫn bộ mặt ngả ngớn, đáng đánh đó, Vương Triết nói như không có chuyện gì cả làm cô học sinh nhỏ lại sinh khí nữa rồi.
1
Thầy có bỏ ra không? Như vậy tôi ăn sao nổi?
Em còn nói nữa là tôi cắm vào bây giờ, ngoan ăn đi không miệng nhỏ lại chịu khổ .
Vậy là cô học sinh nhỏ sợ bị đau đành ngậm ngùi nuốt nước mắt vào trong mà ăn cơm . Còn ông thầy giáo nào đó cứ vô tư mà sơ múi với cái lí do rất chính đáng ' thầy sờ khỏi đau '.
Trên bàn ăn, Tú Uyên chả qua tâm đến hình tượng của mình cứ cắm cổ vào tô phở mà húp sùn sụt. Cô đói bụng quá đi mất
Nhìn cô ăn ngon, Vương Triết cũng thèm anh rướn cổ lên phía trước tì vào vai cô nói
Tiểu Uyên cho thầy ăn với .
Thầy có tay có chân tự lấy mà ăn.
Cô không khách khí từ chối, mặc kệ ông thầy giáo nào đó mặt càng ngày càng nhăn nhó ' ăn ké tí mà cũng không cho '. vậy là anh ta quyết định trả thù.
Vương Triết dùng ngón trỏ ấn nhẹ lên hạt châu khiến người cô run lên, miệng kêu ' ưm ' một tiếng .
Thầy lại lên cơn hả? Em đói rồi có để người ta ăn tử tế không ?
Anh chu chu môi đổ lỗi cho cô
Ai bảo em không cho thầy ăn, nào cho thầy một miếng đi Không thầy ấn tiếp nhá Hì hì...
Tú Uyên có cảm giác như mình đang gặp biến thái, chỉ vì miếng ăn mà làm vậy với cô , thật đúng là điên hết cả người mà.
Nhịn
Phải nhịn
Nhịn con mẹ nó Muốn đánh người quá
Cuối cùng sau cuộc đấu tranh tư tưởng Tú Uyên vẫn phải đút cho thầy giáo của mình ăn.


⬅ Trước Tiếp ➡