⬅ Trước Tiếp ➡

Cơ thể cả hai gục xuống bàn, tiểu huyệt trơn mềm vẫn tiếp tục co bóp côn thịt bên trong. Tinh dịch cùng nước âm đạo hoà vào nhau rơi xuống sàn nhà ' tí tách...tí tách...' tia máu đỏ lẫn lộn cùng những giọt nước rơi xuống tạo nên bông hoa diễm lệ đến lạ.
Tú Uyên tỉnh lại trong căn phòng hơi tối, ánh sáng được che đi bởi hai tấm rèm đen, có tia sáng nhỏ len lỏi vào qua kẽ hở giao nhau của chúng.
Cô nhìn quanh căn phòng rộng rãi , có chút trống trải, rất gọn gàng. Chỉ với cái tủ nhỏ gần giường, sát bên là tủ đựng quần áo. Hết Không còn gì khác.
Không cần đoán cũng biết đây là phòng của con sói háo sắc đó. Cả phòng toàn mùi xấu xa của hắn thế cơ mà Nhưng ...cũng thơm đó chứ
6
Xem xét căn phòng xong Tú Uyên phát hiện ra một điều rất khẩn cấp Cô ...đói rồi Cô muốn ăn Cái bụng cứ ' ùng ục ' kêu đói khó chịu quá
Tú Uyên dịch người định bước xuống giường nhưng cảm giác đau xót phía dưới khiến cô không thể nhúc nhích được. Càng đau cô càng tức con sói háo sắc đó, làm gì cho dữ rồi giờ cô phải gánh cái hậu quả nặng nề của việc va chạm kịch liệt đây này
Cục tức mắc họng lại gặp ngay tên đầu sọ mở cửa bước vào thế là bùng nổ. Nếu ánh mắt có thể giết người thì cái tên lưu manh phía trước đã bị cắt nhỏ như rau lợn rồi.
Vương Triết mới bước vào liền bắt gặp ánh mắt tức giận đến bốc hoả của cô thì chỉ biết cười trừ, ai bảo sung sướng cho lắm giờ đành chịu thôi.
Anh tiến lại gần cửa sổ sát đất kéo rèm ra, vừa buộc lại vừa nói
Em đừng nhìn thầy như vậy nữa, nhìn thế thầy lại hiểu lầm em muốn ' ấy ấy ' gì với thầy thì chết
Ấy ấy cái gì mà ấy ấy hả? Trong đầu thầy không nghĩ được cái gì tử tế hơn à ?
Tú Uyên vốn mặt đỏ vì tức giận bây giờ lại càng đỏ hơn, y như quả cà chua. Trong đầu cô liền xuất hiện những hình ảnh ướt át ở phòng thay đồ lúc sáng. Thật mất mặt
Cô càng đỏ mặt anh càng cười ngả ngớn nhìn cô, tiến lại ngồi xuống giường ghé sát tai cô thì thầm
Có phải em hiểu lầm thâỳ rồi không ? Ý thầy là em muốn đánh thâỳ mà, hay...em lại nghĩ...hahaha...
Tú Uyên vừa ngại vừa tức , thật sự muốn bịt cái miệng này lại đánh cho anh ta không nói được luôn. Người gì đâu mở miệng ra là làm người ta tức chết.
Thầy tránh ra đi, đừng lại gần tôi
Thôi được rồi, thầy xin lỗi lúc sáng hơi quá sức làm em đau, nếu em muốn cứ làm lại thầy là được.
Anh biết điều ngồi thẳng lưng lại, bày ra vẻ mặt ăn năn hối lỗi nhìn cô nhưng cái miệng vừa nói ra là làm người ta muốn đánh. Ai thèm làm lại anh ta chứ?
Hừ, thầy xin lỗi mà như thế hả ? Mà thôi đi , coi như tôi bị chó cắn Chó cắn tôi, chẳng lẽ tôi phải cắn lại? Đúng không?
Em ...em được lắm Tôi...
Vương Triết bởi vì câu hỏi giễu cợt của cô mà nghẹn cả lời, chả nhẽ anh tự nhận mình là chó? Cái miệng này thật đáng bị trừng phạt mà.


⬅ Trước Tiếp ➡