Chương 11
người đẹp thì nhìn thuận mắt, da lại trắng dù mặc cái gì cũng đẹp cả.
Sơ Kiến nhoẻn miệng cười, vội bước đến trước mặt kéo cô đứng lên, nhét quần áo vào lòng cô "Vậy cậu nhanh thử xem " "Sao lại bắt tớ thử?" Hứa Vi hoang mang cầm bộ váy.
"Cậu mặc, cậu không thử thì ai thử?" Sơ Kiến kiên quyết.
"Tớ mặc à?" Hứa Vi càng mơ hồ "Tớ không nói là muốn mua quần áo mà " "Chẳng lẽ tối nay cậu không tham gia tiệc rượu sao?" Sơ Kiến hỏi.
"Có chứ." Hứa Vi gật đầụ "Cậu đã có lễ phục dạ hội chưa?" Sơ Kiến hỏi.
"Hình như..
Chưa?" Hứa Vi đã hiểu ra.
"Tham gia tiệc rượu mà không có lễ phục dạ hội sao được chứ?" Sơ Kiến nói xong, kéo cô đứng dậy "Chẳng lẽ cậu còn muốn mặc váy ngủ đi dự à?
Lâm Sơ Kiến tớ xấu hổ chịu không nổi đâu " Trời..
Hứa Vi cúi đầu nhìn quần áo của mình, trước khi các cô đi ăn cơm, cô đã trở về thay quần áo, trang phục đơn giản hai màu xám trắng đan xen.
Dù không thể dự tiệc rượu, nhưng..
Đâu đến mức ném đi?
"Tớ cũng phải đi, ai chẳng biết hai người chúng ta như hình với bóng.
Nếu cậu mặc đồ khó coi như vậy, mặt mũi của tớ để ở đâu chứ?" Dường như đã nhận ra suy nghĩ trong lòng cô, Lâm Sơ Kiến nói chuyện không hề e dè.
Được rồi..
Hứa Vi phát hiện bản thân không có cách nào đáp trả.
Lâm Sơ Kiến đẩy cô vào phòng thử đồ, đắc ý mỉm cười.
Rồi vẫy tay với một nhân viên cửa hàng phía saụ "Cô Lâm." Nữ nhân viên cửa hàng lập tức tiến tới.
"Đi chuẩn bị vài bộ lễ phục dạ hội, kích cỡ thì áng chừng theo cô ấy." Cô ấy vừa nói vừa bĩu môi về phía phòng thử đồ.
"Vâng ạ." Nhân viên cửa hàng được dặn dò, vội vàng cùng đồng nghiệp đi chuẩn bị.
Lâm Sơ Kiến đi dạo quanh một vòng, ngồi trên ghế sofa chơi di động, đợi Hứa Vi ra.
Cửa phòng thử đồ từ từ mở ra, Lâm Sơ Kiến ngẩng đầu nhìn lại.
Một cô gái mặc váy tím dài nhẹ nhàng bước ra, ánh mắt hơi hoang mang, vẻ mặt không hề thư giãn.
"Đẹp quá " Lâm Sơ Kiến không khỏi cảm thán.
"Chỗ này.." Vẻ mặt Hứa Vi không được tự nhiên, một tay kéo váy, một tay che trước ngực.
Phía trước bộ váy này khoét cổ sâu để lộ ra phần ngực.
"Thử cái khác đi." Nhìn thấy quần áo nhân viên cầm đến, Hứa Vi chủ động nói.
"Được, bé Tiểu Vi thử nhiều một chút." Lâm Sơ Kiến không hề để tâm.
Nhìn Hứa Vi vào phòng thử đồ, ý cười đắc thắng trên mặt Lâm Sơ Kiến càng đậm thêm.
Người bạn này của cô ấy vừa cố chấp vừa bảo thủ.
Lúc học đại học rất ít tham gia hoạt động gì, một lòng để đổ vào học tập.
Đồ bình thường mặc nếu không phải là trang phục thể thao thì là đồ thoải mái, không có gì mới mẻ.
Lúc đi làm, cũng chỉ mặc trang phục nghiêm túc.
Khí chất của cô trong sáng, làn da trắng nõn, dáng người cao gầy.
Tuy rằng ngực không lớn lắm, nhưng cũng có da có thịt.
Eo nhỏ mông cong, chính là giá treo đồ di động, nhưng tới tận bây giờ không bao giờ trang điểm.
Tóc cứ mãi buộc kiểu đuôi ngựa, vẻ ngoài lại cứng nhắc.
Trước sau thử mấy bộ quần áo, Lâm Sơ Kiến đều nói là đẹp.
Nhưng không lộ ngực thì lại hở lưng hoặc là lộ chân, Hứa Vi mặc không quen.
Đây là bộ cuối cùng, Lâm Sơ Kiến chờ cũng hơi mệt.
Đây thật sự là một cảnh khá kỳ lạ,