Thần Vị Mê Tình
Chương 10
⬅ Trước Tiếp ➡

lại chẳng thấy buồn ngủ.
"Sao cậu không ngủ?" Nửa đêm, bị động tác xoay người của cô đánh thức, Hứa Vi mơ hồ hỏi một cậụ "Đêm nay có tiệc rượu, có muốn đi hay không." Giọng nói của Lâm Sơ Kiến rất nhỏ.
"Tiệc rượu gì thế?" Hứa Vi còn hơi hoang mang, tùy ý hỏi tiếp.
"Không có gì." Lâm Sơ Kiến không nói nữa, ném điện thoại đi, tới gần Hứa Vi rồi ôm lấy tay cô, thúc giục "Ngủ đi, ngủ đi." Thật sự quá mệt, Hứa Vi cũng không nghĩ nhiều, rất nhanh đã ngủ lại.
Sơ Kiến là bảo mẫu à?
Giữa trưa có một cô gái ăn mặc thời thượng bước vào một tòa cao ốc, vào thang máy lên thẳng tầng 12.
Kiến trúc Trung Hằng được đánh giá là công ty thiết kế kiến trúc đứng đầu thành phố W.
"Chà, đây không phải là cô cả Lâm sao?" Lâm Sơ Kiến vừa bước ra khỏi thang máy, đã nhìn thấy một chàng trai mỉm cười chào hỏi cô ấy.
Đưa tay tháo mắt kính xuống, Lâm Sơ Kiến cau mày suy nghĩ một hồi, mới nhận ra đây là cấp trên trực tiếp của Hứa Vi, Lý Dực.
"Chào giám đốc Lý." Lâm Sơ Kiến bình đạm trả lời anh ta một câụ "Không dám, không dám." Lý Dực cười xua tay "Chắc cô Lâm đến tìm Hứa Vi, cô ấy đang ở văn phòng." "Cảm ơn." Thái độ của Lâm Sơ Kiến tốt hơn rất nhiều, cô ấy không thích đàn ông tiếp cận mình, anh ta thức thời như vậy, cô ấy cũng không giữ bộ mặt nghiêm túc nữa.
Cô ấy biết văn phòng của Hứa Vi ở đâu, cũng chẳng cần người ta chỉ đường.
Mới đi được hai bước, đột nhiên cô ấy dừng bước chân, gọi với theo Lý Dực mới tiến vào thang máy.
"Cô Lâm có gì dặn dò sao?" Lý Dực cau mày, tất nhiên là kinh ngạc với sự chủ động của cô ấy.
"Tôi muốn xin nghỉ phép thay Hứa Vi, giám đốc Lý có thể thả người đi không?" Lâm Sơ Kiến cười hỏi.
"Đương nhiên là được " Lý Dực sảng khoái đồng ý, không chờ Lâm Sơ Kiến nói lời cảm ơn đã vội mở miệng tiếp "Nhưng mà.." "Nhưng mà gì thế?" Lâm Sơ Kiến nhíu mày.
"Tối nay cô ấy phải tham gia tiệc rượu ở G&X, cô Lâm phải đảm bảo cô ấy không được đến trễ.'' Lý Dực nói.
"À.." Lâm Sơ Kiến hơi đăm chiêu, nhìn lên nhìn xuống anh ta một hồi, chợt hỏi một câu "Tham dự cùng anh sao?" "Phải." Lý Dực cười.
"Được thôi." Lâm Sơ Kiến mỉm cười giảo hoạt, tiếc là Lý Dực không hiểu rõ cô ấy, nên nhìn cũng không hiểụ Nhìn thấy Lâm Sơ Kiến trực tiếp đến tìm cô, Hứa Vi còn hơi kinh ngạc, vốn tưởng rằng cô ấy sẽ ở nhà chờ cô.
"Chúng ta đến The Long Bar ăn cơm đi." Lâm Sơ Kiến vừa nhìn cô thu dọn đồ, vừa nói.
"Quá xa, chiều đi làm sẽ trễ mất." Hứa Vi cũng không ngẩng đầu lên, nghiêm túc dọn dẹp giấy nháp.
"Tớ đã xin phép cho cậu rồi " Lâm Sơ Kiến ôm lấy cô, vẻ mặt vui vẻ "Cả buổi chiều của cậu đều do tớ nhận thầụ" "Cậụ." Hứa Vi ngẩn ra vừa giận vừa cười, nhìn cô ấy mỉm cười ngọt ngào lấy lòng lại không phát giận được.
Mỗi lần gặp Lâm Sơ Kiến, Hứa Vi vừa đau đầu vừa bất lực.
Thông cảm cho cô ấy lăn lộn ở nước ngoài một tháng, nên cũng tùy ý cô ấy làm càn.
Hai người ăn cơm trưa, Hứa Vi lại bị Lâm Sơ Kiến lôi kéo đi dạo trung tâm mua sắm.
"Cậu thấy cái này thế nào?" Nghe thấy thế, Hứa Vi ngẩng đầu nhìn chiếc váy dài màu tím nhạt trên tay cô ấy.
"Nhìn rất đẹp." Đúng là


⬅ Trước Tiếp ➡