"Mọi người đều biết cô thích Mộ Vũ Xuyên, nhưng người anh ấy thực sự thích là tôi, cô là đang ghen tị với tôi." Tống Tuyết Vi vô cùng vênh váo, trên mặt mang theo nụ cười của kẻ chiến thắng.
Cho dù Tống Tri Ý là thiên kim tiểu thư thì đã sao, phải cô vẫn yêu Mộ Vũ Xuyên mà không được đáp lại sao? Tống Tri Ý chính là kẻ bại trận dưới tay Tống Tuyết Vi này
Cô khoanh tay đáp "Vậy sao? Thích Mộ Vũ Xuyên là do tôi mù quáng. Sau này, tôi sẽ không bao giờ tìm đàn ông trong thùng rác nữa. Còn cô, tôi hơi tò mò không biết cô đã nói gì với Mộ Vũ Xuyên, mà khiến anh ta lầm tưởng tôi là học sinh được tài trợ ở nhà này, còn cô lại là con gái ruột của mẹ tôi?"
Tống Tuyết Vi biến sắc, mặt mày tái nhợt, là cô ta quá nóng vội rồi. Trước khi đăng ký kết hôn, cô ta không thể dễ dàng chọc giận Tống Tri Ý được.
"Tôi... tôi không biết cô đang nói gì, Vũ Xuyên vẫn đang đợi tôi ở dưới, tôi đi trước đây." Nói xong, Tống Tuyết Vi vội vàng đeo ba lô lên vai, đứng dậy đi xuống lầụ
Tống Tri Ý nhìn bóng lưng rời đi của họ, thản nhiên thu hồi ánh mắt, vở kịch hay mới chỉ bắt đầu thôi. Cô không vội, cô sẽ từ từ chơi đùa với bọn họ.
Cứ như vậy, Mộ Vũ Xuyên và Tống Tuyết Vi tay trong tay rời đi. Lúc đi, anh ta còn không quên ôm bó hoa hồng lớn, anh ta có chút bất mãn nói "Tuyết Vi, mẹ em thật sự quá nuông chiều đứa con gái nuôi đó, lại để cô ta mặc quần áo đẹp như vậy, đối xử với cô ta như con gái ruột."
Mộ Vũ Xuyên khịt mũi coi thường "Cô ta thậm chí còn không phải con gái nuôi, chỉ là kẻ đáng thương sống nhờ nhà người khác, một con đỉa bám vào người khác, vậy mà lại dám đối xử với chúng ta như vậy."
Tống Tuyết Vi hơi biến sắc... Con đỉa? Chẳng phải đang nói cô ta sao?
Mộ Vũ Xuyên nhận ra cô ta đang lơ đãng, lên tiếng nhắc nhở "Tuyết Vi?"
Tống Tuyết Vi hoàn hồn nói "Cô ta ấy à, vì được mẹ em cưng chiều, nên luôn ảo tưởng mình là con gái ruột của mẹ em, vì vậy lúc nào cũng gọi mẹ."
"Hừ, thấy ai giàu là gọi người ấy là mẹ. Cô ta đúng là hám hư vinh, giả tạo. Nhưng mà những lời mẹ em nói lúc nãy em đừng để tâm, dù sao em cũng là con gái ruột của bà ấy. Đợi chúng ta đính hôn rồi, dần dần mẹ em sẽ chấp nhận tình cảm của chúng ta thôi, bà ấy cần thời gian."
Tống Tuyết Vi gượng cười, gật đầu, cô ta nắm chặt tay Mộ Vũ Xuyên "Vâng. Vũ Xuyên, em sợ mẹ em sẽ đổi ý, hay là, chúng ta đi đăng ký kết hôn trước đi?"
Cô ta lo lắng đêm dài lắm mộng. Vẫn là đăng ký kết hôn trước, gả vào Mộ gia mới là quan trọng nhất.
Mộ Vũ Xuyên sững người "Có phải hơi nhanh quá không? Anh còn chưa chuẩn bị sính lễ và hôn lễ..."
"Không sao đâụ Những thứ này sau này có thể từ từ làm."
Lỡ như Tống Tri Ý kia phát hiện ra Tống Tuyết Vi mạo danh thân phận của cô ta mới đến được với Mộ Vũ Xuyên thì phiền phức lắm.
Mộ Vũ Xuyên nắm chặt tay Tống Tuyết Vi, mười ngón tay đan vào nhau "Được Tuyết Vi, sau này, anh nhất định sẽ đối xử tốt với em, bù cho em một hôn lễ thật long trọng " Anh ta nhìn cô ta với ánh mắt dịu dàng, tràn đầy sự si mê và tình cảm sâu đậm.
"Vâng." Tống Tuyết Vi nhìn anh ta với ánh mắt dịu dàng như nước.
Rất nhanh, hai người đã đi về phía cục dân chính.
...
Tống Tri Ý cùng Tống Thục Tuệ đến phòng khám của bác sĩ riêng để kiểm tra sức khỏe toàn diện.
Sau khi kiểm tra xong, bác sĩ trầm giọng nói "Nhịp tim không đều, có triệu chứng bệnh tim mạch vành giai đoạn đầụ May mà chẩn đoán kịp thời, nếu không, cứ tiếp tục như vậy, rất có thể sẽ biến chứng thành suy tim."
Tống Thục Tuệ sững sờ tại chỗ "Sao lại thế này..."