⬅ Trước Tiếp ➡
Kỷ Hi Nguyệt rất muốn nổi giận, nhưng nghĩ lại giờ mình chỉ là một thực tập sinh, không phải Kỷ đại tiểu thư, nên nén giận. Ai bảo cô thật sự thích công việc này. Lúc trước, khi đi thi đại học truyền thông, không phải cũng vì muốn trở thành một nhà báo sao.
Đương nhiên, nếu dựa vào quan hệ, thì Kỷ đại tiểu thư cô đây hiển nhiên vẫn có thể trở thành nhà báo. Nhưng cô cảm thấy như vậy không ý nghĩa. Thật ra tính cách của cô rất độc lập nên muốn tự tạo ra thành công của bản thân.
"Anh Mập, cảm ơn anh nhưng mà vẫn để tôi đi đi." Kỷ Hi Nguyệt đứng lên, đeo dụng cụ lên vai rồi vội vàng đuổi theo của Trần Thanh. Vì phải chạy nhanh nên cơ thể cô càng đau hơn, trên trán cũng bắt đầu lấm tấm mồ hôi.
"Nhanh lên, với tốc độc như rùa bò này của cô mà muốn lấy thông tin trực tiếp sao? Những sự kiện nóng trước đây không lẽ chỉ là mèo mù vớ được cá rán?" Trần Thanh nói mát. Bên ngoài anh ta tỏ ra như đang hướng dẫn Kỷ Hi Nguyệt nhưng thật ra anh rất ghen tỵ vì cô chỉ là một thực tập sinh nhưng lại rất có năng lực.
"Anh Trần, bây giờ anh vẫn nên điều tra về ông chủ của trang sức Việt Phong đi thì hơn!" Kỷ Hi Nguyệt tức giận nói.
Trần Thanh lúc đầu hơi sững sờ sau đó giận dữ nói: "Tôi còn cần cô dạy phải làm thế nào sao?." Nói xong liền lên xe săn tin của đài truyền hình.
Công ty có vài chiếc xe săn tin, hằng ngày đều có lái xe đợi sẵn ở bãi đỗ xe. Nếu có tin tức, phóng viêm xuống lập tức có thể đi ngay, cũng vì quan trọng nhất là tới lấy được tin tức nhanh nhất.
Bây giờ việc cạnh tranh trong giới truyền thông ngày càng mạnh mẽ. Ngoài những tin tức trên ti vi và báo chí thì còn có rất nhiều mạng xã hội mới nổi lên. Hơn nữa, đài truyền hình Hương Thành vốn là đối thủ nhiều năm của Cảng Long. Họ cũng thường va chạm với nhau ở hiện trường, nên có thể nói mọi người luôn phải tranh thủ từng giây từng phút.
Vừa lên xe, Kỷ Hi Nguyệt lập tức lấy ra chiếc máy ảnh chuyên nghiệp của mình, còn Trần Thanh thì tìm kiếm trên máy tính bảng rồi vui mừng nói: " Không thể tin được trang sức Việt Phong lại là tài sản của tập đoàn Đế Vương Triệu thị. Lần này chúng ta nhất định phải viết một bài thật hay!"
Kỷ Hi Nguyệt nhếch môi cười nói: " Việc kinh doanh của trang sức Việt Phong vẫn luôn rất thuận lợi. Nghe nói trang sức ở đây thiết kế theo phong cách quý phái của nước Việt thời xưa, rất nhiều phu nhân nhà giàu và người nước ngoài yêu thích, nhận được rất nhiều đơn đặt hàng." Kỷ Hi Nguyệt cũng thường đặt trang sức ở Việt Phong để bố mình tặng cho đối tác.
"Sao cô biết?" Trần Thanh kinh ngạc nhìn Kỷ Hi Nguyệt.
"Phụ nữ đương nhiên thích trang sức. Tôi không mua nổi thì không phải tôi không quan tâm." Kỷ Hi Nguyệt khinh thường nói.
Sắc mặt Trần Thanh hơi vặn vẹo, tức giận nói: "Cô nhớ chụp nhiều ảnh vào đấy. Chụp xong đăng lên ngay. Nếu đạt được lượt xem cao, ông chủ nhất định sẽ lựa chọn bản tin truyền hình. Chúng ta cũng sẽ được khen thưởng. Lúc đó có khi cô cũng có thể tới Việt Phong mua trang sức đấy."
Kỷ Hi Nguyệt liếc mắt nói: "Biết rồi."
Trần Thanh cảm thấy Kỷ Hi Nguyệt chính là loại người trẻ tuổi ngoan cố, tự cho mình là đúng, lại kiêu căng ngạo mạn, không coi ai ra gì, nếu không phải thấy cô làm việc lanh lợi, hắn ta sẽ kêu cô làm cộng sự sao?
Xe nhanh chóng chạy trên đường đi, tài xế lái xe chuyên nghiệp giống như một tay đua. Vốn phải mất ba, bốn mươi phút để đến nơi nhưng bọn họ chỉ mất hai mươi phút là tới.
Trang sức Việt Phong không ở nằm trong trung tâm thành phố. Bởi vì đơn đặt hàng khá nhiều, mà lựa chọn một ngõ nhỏ yên tĩnh. Gần đó lại có không ít tiệm bán quần áo và quán cà phê.
Lúc này, trên đường bốn phía đều có người. Người dân đều dùng di động để chụp ảnh và nghị luận sôi nổi. Nhưng đối với những người qua đường đăng tải ảnh chụp thì không đủ độ tin cậy. Chỉ có những nơi như đài truyền hình Cảng Long truyền tin tức chính thức mới có sức ảnh hưởng.
Trần Thanh nhảy xuống xe vội chạy đến hiện trường, nói Kỷ Hi Nguyệt nhanh lên. Tiếc là Kỷ Hi Nguyệt đã đau đến sắc mặt tái nhợt, nghĩ đến tối hôm qua Đại Ma Vương Triệu Húc Hàn tàn bạo. Chân cô bây giờ đều mềm nhũn muốn quỳ xuống đất.
Kỷ Hi Nguyệt cắn răng, cố nén đau cầm máy ảnh bắt đầu quay chụp hiện trường. Trần Thanh vào trong vây lấy ông chủ của trang sức Việt Phong và nhân viên cửa hàng hỏi thăm, ghi âm và chép lại lời nói của họ. Hắn vẫn còn muốn hỏi thêm vài câu nhưng cảnh sát đã nhanh chóng điều tra xong hiện trường.
"Vương Nguyệt!" Đột nhiên sau lưng Kỷ Hi Nguyệt vang lên một giọng nói quen thuộc.
Kỷ Hi Nguyệt quay người thì thấy Ngô Phương Châu mặc đồng phục cảnh sát. Trước đây cô thường tới hiện trường nên đã thấy người này nhiều lần. Kỷ Hi Nguyệt trực tiếp cầm tư liệu, cô thường gặp cậu ta, nên quan hệ cũng được xem như khá tốt. Thật ra Kỷ Hi Nguyệt không ghét Ngô Phương Châu, bởi cậu ta thường không kỳ thị những người xấu xí.
"Ngô Phương Châu, cậu làm ở đây hạ?". Kỷ Hi Nguyệt vui vẻ nói: "Ở đây có vụ cướp hay tai nạn giao thông gì sao? Có người bị thương không? Hay bắt được tên tội phạm khét tiếng nào không?".
⬅ Trước Tiếp ➡