⬅ Trước Tiếp ➡
Ngô Phương Châu lắc đầu nói:
"Vẫn còn phải giám sát và theo dõi ở xung quanh. Vừa rồi hỏi được vài thông tin từ người dân, em có thể nói cho chị một ít".
"Thật sao! Cảm ơn cậu nhiều nha, Ngô Phương Châu. Lần sau có dịp chắc chắn sẽ mời cậu uống cà phê!". Kỷ Hi Nguyệt cười tươi. Cô biết rõ, cảnh sát không thể tiết lộ thông tin vụ án ra ngoài. Nhưng những thông tin không quan trọng lắm, vẫn có thể đưa cho phóng viên. Dù sao thì khi phá án cũng cần vài sự giúp đỡ từ phía phóng viên.
Kỷ Hi Nguyệt lập tức chạy theo Ngô Phương Châu lấy tin tức, vừa chụp ảnh phối hợp, vừa nhanh vừa tốc độ, sửa sang hết tất cả. Đợi Trần Thanh đi ra từ sau tiệm đá quý đang tức giận, đài truyền hình Long Đài quả nhiên làm việc nhanh, nơi truyền ra tin tức đầu tiên là trang Web của họ.
Trần Thanh nhìn Kỷ Hi Nguyệt, đúng là thực tập sinh này làm việc rất nhanh nhẹn, gọn gàng, còn biết tìm cảnh sát phối hợp. Cũng may tìm cô gái này đến, nếu không chắc cũng phải đợi thêm mười phút nữa mới phát được. Bình thường anh ta làm việc với Lưu Hải cũng không nhanh nhẹn như cô gái này. Bỗng chốc, Trần Thanh có ý định đổi người làm việc chung.
Bây giờ Kỷ Hi Nguyệt chỉ là thực tập sinh, chưa chính thức làm việc chung với ai. Đôi khi còn là tự cô chạy ra ngoài lấy tin. Nói thật, một người luôn có thể tìm được những tin nóng như vậy, cô gái này ít nhiều cũng có chút thiên phú đối với nghề phóng viên!
"Tiểu Nguyệt, nhanh quay về đài. Sếp nói tin này sẽ phát trên TV vào tám giờ tối. Chúng ta còn phải biên tập lại". Trần Thanh nhận được điện thoại của Lộc Hùng vui đến nỗi mặt cũng đỏ lên.
Kỷ Hi Nguyệt nhảy dựng lên: " Cái gì? Không được, tối nay tôi còn có việc gấp nên không thể tăng ca. Anh Trần, anh cố gắng giúp tôi nhé, tôi đi đây!". Nói xong, Kỷ Hi Nguyệt vội vàng nhịn đau chạy trốn, không quan tâm mấy lời mắng chửi tức giận của Trần Thanh sau lưng.
So với Trần Thanh, cô lại càng sợ Đại Ma Vương Triệu Húc Hàn hơn!
Trần Thanh tức đến mức lông mày cũng dựng lên, nghĩ thầm nhất định ngày mai phải cho Kỷ Hi Nguyệt này biết tay, dám xem thường tiền bối như hắn ta ư! Hừ!
Kỷ Hi Nguyệt nhìn đồng hồ đã tới 5h, cô vội chạy ra đường bắt taxi. Bình thường đều có xe biệt thự tới đón cô, nhưng lại toàn là những dòng xe đẳng cấp, cho nên giờ gọi tới cũng không tốt lắm.
Nhưng cô đã hứa với Triệu Húc Hàn sẽ về nhà ăn cơm lúc 6h tối! Nếu cô về muộn, có khi tên Đại Ma Vương đó lại nghĩ cô đi vụng trộm với Triệu Vân Sâm, tức giận rồi bắt đầu làm chuyện đó, cô không thể chịu đựng được đâu.
Vô Cốt nhận nhiệm vụ theo dõi Kỷ Hi Nguyệt. Nhìn vẻ mặt đau khổ của cô giống như con khỉ vội vàng bắt taxi trở về, haha, thực buồn cười! Hơn nữa, mỗi khi nhìn bộ quần áo phóng viên của Kỷ Hi Nguyệt, Vô Cốt thấy rất khó hiểu. Cô có gương mặt đẹp như vậy, cần gì lúc nào cũng ăn mặc như một kẻ quái dị, lại còn đi làm phóng viên thực tập. Tại sao thiếu gia vẫn để yên cho cô muốn làm gì thì làm?
Sau một hồi vất vả, cuối cùng Kỷ Hi Nguyệt cũng bắt được taxi, thở hổn hển lên xe. Lái xe vừa nghe Kỷ Hi Nguyệt nói muốn đi tới biệt thự Triệu gia liền bĩu môi, hỏi lại lần nữa:"Cô gái à, cô chắc chắn muốn đến đó ư?"
"Đúng!". Kỷ Hi Nguyệt tức giận nói. Kiếp trước cô cũng đã gặp nhiều trường hợp thế này rồi.
Đúng là đồ không có mắt nhìn. Tôi tới biệt thự Triệu Gia thì sao hả!
Editor: Vi + Beta: Điêu
Tài xế không nói gì nữa, giẫm mạnh chân ga. Kỷ Hi Nguyệt nhìn sắc trời bên ngoài xe, vẻ mặt đầy lo lắng.
Trời đừng tối nhanh như vậy mà. Nếu về muộn cô sẽ tiếp tục bị giam lỏng. Mới nghĩ đến đây, gương mặt nhỏ trở lên trắng bệch. Bây giờ ngàn vạn lần cô không thể chọc Triệu Húc Hàn tức giận.
Sau hơn nửa canh giờ ngồi trên xe, tài xế nhìn Kỷ Hi Nguyệt trả tiền rồi nhanh chóng xuống xe, chạy về phía cổng sắt cao chạm trổ hoa văn, giống như có chút hả hê muốn xem xem cô gái này có thể vào được trong đó hay không. Dù sao bây giờ hắn cũng có nhiều thời gian rảnh rỗi.
"Tôi đã về rồi, tôi đã về rồi!" Kỷ Hi Nguyệt đứng trước cổng vẫy vẫy hai tay kêu to.
Sau đó người tài xế trợn mắt há hốc miệng. Cánh cổng sắt thật sự mở ra. Cô gái chạy nhanh vào căn biệt thự khổng lồ trông như quái vật kia.
⬅ Trước Tiếp ➡