⬅ Trước Tiếp ➡
Quả nhiên, Triệu Húc Hàn nghe xong, lông mày tuấn mĩ khẽ cau lại. Cô gái này bắt đầu ngoan ngoãn từ khi nào vậy? Trong dự liệu của anh, hôm nay cô sẽ nổi trận lôi đình, có khả năng lấy dao muốn đâm chết anh, càng có khả năng khiêu chiến sự kiên nhẫn của anh.
Chẳng lẽ là do hành vi cưỡng chế tối hôm qua của anh? Triệu Húc Hàn lập tức bỏ ngay ý nghĩ vô lý này ra sau đầu. Tối hôm qua cô gái này quả thật là mạnh mẽ, cắn đến nỗi, giờ trên người anh toàn là dấu răng, sau đó lại thút thít nỉ non, cầu xin tha thứ, cuối cùng là hôn mê.
"Tôi... Em chắc chắn sẽ trở lại. Hàn ca ca, anh tin tưởng em, em tuyệt đối không lừa anh. Nếu không thì anh phái người giám sát cũng được." Kỷ Hi Nguyệt thấy hắn không trả lời, khuôn mặt nhỏ nhắn liền nhăn lại, đáng thương nói. Đã thế, cái xưng hô "Hàn ca ca" này, kiếp trước không có khả năng nói cũng mang ra hết.
Triệu Húc Hàn cùng Tiếu Ân đồng thời nhíu mày. Tiếu Ân không ngờ nữ nhân ngu ngốc này lại có thể chịu thua thiếu gia? Còn gọi buồn nôn như vậy, công nhận so với mặt trời mọc hướng tây còn kinh khủng hơn. Triệu Húc Hàn tức muốn chết. Nhất định là tối hôm qua quá bạo lực nên làm cho cô gái này hỏng đầu rồi!
"Thiếu gia." Tiếu Ân nói. Triệu Húc Hàn lạnh lùng nhìn đồng hồ, sau đó ừ một tiếng rồi bước vào xe.
"Triệu Húc Hàn, anh có đồng ý không vậy? Hôm nay tôi thực sự phải đến đài truyền hình một chuyến!". Kỷ Hi Nguyệt thấy hắn định đi mà chưa trả lời liền vội vàng kêu to.
Triệu Húc Hàn nhìn Tiếu Ân đang mở cửa xe, hơi gật đầu. Tiếu Ân ngẩng đầu nhìn Kỷ Hi Nguyệt nói:" Thiếu gia đã đồng ý."
"Yeah!". Kỷ Hi Nguyệt trở nên vui vẻ trong nháy mắt, cao hứng hô to. Hô xong lại cảm thấy mình chuyển biến quá đột ngột, vội vàng ngượng ngùng rụt cổ lại, sợ hãi vỗ ngực một cái, nhanh chóng trở về phòng.
Trong xe, Tiếu Ân hỏi: "Thiếu gia, có phải hôm nay Kỷ tiểu thư uống lộn thuốc rồi đúng không?" Sắc mặt Triệu Húc Hàn lạnh lùng, xoa xoa mi tâm, trầm giọng nói: "Gọi Khiếu Vô Cốt đi theo cô ta, nếu cô ta gặp Triệu Vân Sâm, lập tức bắt lại nhốt vào phòng tối."
Tiếu Ân chấn động trong lòng,vội vàng gọi điện thoại cho tiểu sư muội của hắn. Trong lòng Tiếu Ân đang cảm thấy rất khó hiểu, thiếu gia nhà bọn họ luôn rất quyến rũ, có rất nhiều phụ nữ vây quanh, tại sao thiếu gia lại luôn đặc biệt để ý tới Kỷ Hi Nguyệt vậy?
Đáp án là sau lần đầu tiên nhìn thấy Kỷ Hi Nguyệt năm 18 tuổi, Triệu Húc Hàn vẫn luôn giấu kĩ trong lòng. Năm nay Triệu Húc Hàn đã 27 tuổi, Hỷ Hi Nguyệt 21 tuổi, trọn vẹn 3 năm, thiếu gia đối với cô gái này quả thật rất kiên trì. Một chút dấu hiệu buông tha hay cắt đứt cũng không có, ngược lại còn rất kiên nhẫn.
Chẳng qua, Kỷ Hi Nguyệt này lại rất ngu ngốc, luôn chống đối thiếu gia. Cô ta không chỉ không nhận ra, mà hôm qua còn định đi cắm sừng. Nhớ tới ánh mắt như muốn giết người của thiếu gia vào tối hôm qua, Tiếu Ân thầm than Triệu Vân Sâm có lá gan lớn, lại dám mang Kỷ Hi Nguyệt đi thuê khách sạn. Cho dù hắn là cháu của thiếu gia đi chăng nữa thì cũng là tự tìm đường chết.
Kết quả, Triệu Vân Sâm bị thiếu gia đánh thành đầu heo tại chỗ. Sau đó để Vô Cốt ném về khu nhà cũ của Triệu Gia, ngay trước cửa ra vào. Còn Kỷ Hi Nguyệt thì bị thiếu gia tức giận bắt trở lại biệt thự giữa núi.
Lúc đó, mấy người Tiếu Ân chưa bao giờ thấy thiếu gia nhà mình động thủ nên sợ đến choáng váng. Lại càng thêm khẳng định người phụ nữ Kỷ Hi Nguyệt này có sức ảnh hưởng rất lớn đến thiếu gia. Nhưng người phụ nữ ngu xuẩn này chắc không trở thành thiếu phu nhân bọn họ đâu nhỉ? Căn bản là cô ta không có tư cách, cũng không xứng với thiếu gia.
Tiếu Ân có cảm giác tim mình như vỡ vụn, ba năm nay, Kỷ Hi Nguyệt thẳng thắn này chưa bao giờ khiến thiếu gia dễ chịu. Mà một khi thiếu gia khó chịu, những người dưới trướng như bọn họ sao có thể có những ngày tháng tốt lành?
Giờ phút này Kỷ Hi Nguyệt đã trở về phòng, đắm chìm trong dòng suy nghĩ, cô nhìn bản thân của năm năm trước trong gương, vạn phần cảm thán. Cô gái trong gương sở hữu mái tóc đen uốn lượn thành sóng, mềm mại như dải lụa. Khuôn mặt chỉ nhỏ bằng một bàn tay, ngũ quan tinh xảo, da thịt trắng tuyết, đôi mắt trong trẻo như làn nước mùa thua, sống mũi cao thẳng xinh đẹp, miệng nhỏ anh đào khẽ đóng khẽ mở tràn ngập sự dụ dỗ mị hoặc. Cả khuôn mặt không chút tì vết, chỉ có vẻ đẹp mỹ lệ của tuổi thanh xuân. Đúng là một đại mỹ nữ.
Nhưng hiện tại, trên thân thể lồi lõm đầy đủ ấy lại xuất hiện những dấu vết xanh tím. Cô nghĩ lại đến đêm nay của năm năm trước, cũng trực tiếp trải qua, lúc tỉnh lại cũng đã xong việc, nhưng trước khi trọng sinh thì đêm đó là một kí ức đáng sợ khắc sâu trong tâm trí của cô.
Đêm đó, Triệu Húc Hàn rất tức giận, giống như một con thú dữ bị sổng chuồng, hung hăng đặt cô dưới thân, cưỡng ép tiến vào, hoàn toàn muốn phá hủy. Mặc kệ cô có phản kháng thế nào, cầu xin thế nào, nỉ non thế nào, anh cũng giống như đã mất lý trí hoàn toàn, không chút thương tiếc. Mãi đến khi cô kiệt sức, cuối cùng thì ngất đi.
Năm năm sau, cô trở thành vật sở hữu của Triệu Húc Hàn. Một chút tự do cũng không có, một khi đã làm anh tức giận, cô nhất định sẽ bị trừng phạt. Mà tính cách cô khá ương ngạnh, một mực không chịu thua, liên tục tìm đường chết, mãi đến khi cô thật sự chết đi.
Trọng sinh lần nữa, cô mới biết người đàn ông này ăn mềm không ăn cứng, chỉ có thể dỗ dành, không thể đối đầu với anh.
Sau buổi trưa, trời xanh mây trắng, ánh nắng dịu dàng, gió mát thổi qua.
Kỷ Hi Nguyệt mặc một bộ quần áo cao bồi thời cổ xưa, đội chiếc mũ màu trắng cùng một cái kính râm to bản. Đeo thêm nột chiếc khẩu trang, che phủ toàn thân cực kì chặt chẽ rồi đến đài truyền hình.
⬅ Trước Tiếp ➡