⬅ Trước Tiếp ➡
Kiếp trước Kỷ Hi Nguyệt hận Triệu Húc Hàn, hận đến nỗi nghiến răng nghiến lợi, hận không thể khiến người đàn ông này nhanh chóng chết đi.
Cho nên khi đó cô đã liều mạng tìm cách đối đầu với anh, còn muốn đội nón xanh (**) lên đầu tên cáo già Triệu Húc Hàn, khiến cho Triệu Húc Hàn mất hết kiên nhẫn với cô.
(**) Đội nón xanh: cắm sừng, ý chỉ người phụ nữ có chồng rồi nhưng đi ngoại tình.
Nhưng người đàn ông này là kiểu người thích mềm không thích cứng. Cô càng kháng cự, anh lại càng có ý muốn chinh phục, can thiệp vào cuộc sống riêng của cô, còn mạnh mẽ muốn chiếm giữ cô, thỉnh thoảng lại giam lỏng cô, khiến cho cô trở nên sợ hãi anh.
Kỹ Hi Nguyệt nhớ rõ, năm năm trước, sau khi cô bị anh cưỡng đoạt đã mắng Triệu Húc Hàn cả một ngày một đêm. Cuối cùng lại bị anh dán băng keo vào miệng, nhốt vào phòng tối suốt ba ngày ba đêm.
Đấy cũng là lần đầu tiên Triệu Húc Hàn nhốt cô vào phòng tối, khi đó cô vừa tròn 21 tuổi, cơn ác mộng phải đối mặt với Đại ma vương Triệu Húc Hàn chỉ vừa mới bắt đầu.
Bây giờ sống lại một lần nữa, Kỷ Hi Nguyệt không bao giờ hi vọng quá khứ đó tái diễn.
Tuy rằng cô sống chung với anh tám năm, nhưng đến khi chết, cô vẫn không hiểu vì sao tên đàn ông này lại đối xử với mình đặc biệt như thế. Nhưng cô biết, nếu không phải cô muốn chết thì anh đối xử với cô cũng không tệ.
Mà lần này cô không muốn đối đầu với anh nữa, nếu không sẽ lại bị anh giam vào phòng tối như trước kia.
Cánh cửa điện tử chạm trổ hoa văn dần dần mở ra, một chiếc xe màu đen ưu nhã nhanh như một con báo, tiến vào, dừng lại trước đài phun nước ở cửa biệt thự.
Từ trên xe một người đàn ông trẻ tuổi mặc âu phục màu xám tro bước xuống. Dáng người cao gầy, tóc vuốt nhẹ, mắt kính viền vàng, nhìn qua vô cùng cẩn thận tỉ mỉ. Cậu ta tên là Tiếu Ân, là trợ thủ đắc lực kiêm vệ sĩ của Triệu Húc Hàn.
Tiếu Ân rất nhạy bén, đầu tiên bước ra lập tức liếc nhìn về hướng Kỷ Hi Nguyệt một cái, có hơi kinh ngạc nhưng rồi vẫn bước vội vào bên trong. Rất nhanh sau đó Kỷ Hi Nguyệt thấy cái bóng cao ngất của Triệu Húc Hàn từ trong biệt thự đi ra.
Hôm nay cả người Triệu Húc Hàn mặc một thân âu phục màu đen, bên trong là áo sơ mi trắng, không có lấy một nếp nhăn, khiến dáng người anh càng anh tuấn uy vũ. Triệu Húc Hàn sau khi bước ra ngoài cũng ngoảnh đầu nhìn về phía Kỷ Hi Nguyệt. Một thân tuấn mỹ cùng với gương mặt kia dần dần hiện ra trong tầm mắt cô.
Mặc dù trước đây Kỷ Hi Nguyệt vô cùng căm ghét Triệu Húc Hàn, nhưng không thể không thừa nhận, so với Triệu Vân Sâm, anh vẫn đẹp trai hơn nhiều. Chỉ là trước kia, cô vô cùng say mê Triệu Vân Sâm cho nên nhìn Triệu Húc Hàn thế nào cũng thấy không vừa mắt.
Đường nét trên gương mặt Triệu Húc Hàn vô cùng hoàn mỹ, như được bậc thầy điêu khắc tỉ mỉ tạo nên, con ngươi sâu thẳm, mũi cao thẳng, đôi môi bạc mỏng. Chỉ là biểu cảm trên gương mặt anh lúc nào cũng lạnh lùng như băng.
Anh nhìn Kỷ Hi Nguyệt bằng ánh mắt lạnh lẽo sắc bén khiến nỗi sợ hãi xâm chiếm lấy tứ chi cô, sắc mặt tái xanh, cơ thể theo bản năng co rụt lại. Trong lòng Kỷ Hi Nguyệt đã chuẩn bị tư tưởng phải đối mặt với người đàn ông này, nhưng cô vẫn không thể quên được sự sợ hãi về anh. Triệu Húc Hàn không nói lời nào, lạnh lùng nhìn Kỷ Hi Nguyệt rồi lập tức đi về hướng xe đậu, dường như không để ý tới cô.
"Cái kia..." Kỷ Hi Nguyệt vội vàng lấy hết dũng khí nói. Cô nghĩ thầm: Tối hôm qua anh ta làm như vậy với mình, chẳng lẽ không có một chút áy náy nào sao?
Haiz, là cô suy nghĩ quá nhiều rồi. Người đàn ông này sao có thể có loại cảm xúc ấy được? Áy náy? Chỉ sợ là anh đang trừng phạt cô thôi?
Triệu Húc Hàn dừng lại, ánh mắt có chút không kiên nhẫn nghiêng đầu nhìn cô.
"Sau giờ Ngọ (*), tôi... tôi muốn ra ngoài". Khuôn mặt nhỏ nhắn của Kỷ Hi Nguyệt trắng bệch, sợ hãi nói.
(*) Giờ Ngọ: từ 11h đến 13h trưa.
Triệu Húc Hàn đột nhiên đứng thẳng, tỏa ra khí chất lạnh lùng. Nó lạnh đến nỗi cho dù là Kỷ Hi Nguyệt đứng từ xa cũng có thể cảm nhận được, hai tay nắm chặt lan can đều không hiểu sao mà vẫn run rẩy, nổi lên gân xanh.
"Không, tôi không phải là muốn chạy trốn, tôi...tôi đi đến đài truyền hình, trước giờ cơm tối sẽ quay trở lại." Cảm giác được Triệu Húc Hàn sắp nổi giận, Kỷ Hi Nguyệt vội vàng giải thích.
⬅ Trước Tiếp ➡