"Dù sao thì ta cũng biết đường rồi, ta đi dạo quanh đây một lát, chút nữa sẽ trở về. không phải ngươi còn phải tới sảnh Mạt Hoa sao? Đi đi."
Nhị Linh nửa ngờ nửa tin, nhưng nàng cũng không nghĩ có người dám xông vào Tam Trùng điện, chỉ là không biết Lâu Thất muốn làm gì mà thôi. Thấy Lâu Thất kiên trì như vậy, nàng chỉ đành nói, "Vậy ngươi phải cẩn thận đấy, đừng có đi lung tung, trở lại sớm một chút."
"Ừm, cảm ơn Nhị Linh."
Lâu Thất phất tay nhìn nàng rời đi, sau đó quay mình bước thẳng vào Tam Trùng điện.
Kì lạ thật, không cần thị vệ canh gác trước điện sao? Không sợ có người lén vào à?
Nàng vừa đi vào trong vừa buồn bực.
Nhưng nàng lại không biết rằng, người ở Cửu Tiêu điện là không dám tùy ý vào Tam Trùng điện, hơn nữa, trong Tam Trùng điện có trận pháp, không phải ai cũng có thể xông vào được. Có điều, nàng sẽ biết ngay thôi.
Vốn là một khu rừng to lớn đột nhiên xung quanh lại trào ra một đám sương mù dày đặc, vây cô lại ở trong, giơ tay không thấy nổi năm ngón. Trong sương mù còn có một mùi khó tả.
"Trận pháp?" Lâu Thất nhíu mày, cuối cùng cũng hiểu vì sao không có thị vệ nào canh gác ở ngoài.
Loại mùi này, nếu như là người khác, e rằng sẽ phải mau chóng ngừng hô hấp để tránh bị hít phải, nhưng cô lại hít một hơi thật sâu, sau đó nghiêng đầu dựa theo trí nhớ để phân tích.
"Ừm, vậy mà lại thêm không ít thứ, đúng là đồ tốt." Sau khi phân tích được thành phần của đám sương mù này, cô cong mắt cười, hai tay đánh ra vài chiêu, sau đó dùng bước chân nhìn như đi loạn tiến về phía trước, nếu như có người nhìn thấy sẽ cho rằng là một cô gái uống say, bước chân hoàn toàn chẳng có chút trật tự nào.
Thế nhưng, Trầm Sát đang ngồi trong đình, đang nâng bầu rượu uống lại nhìn đến mức nảy khóe mắt.
Từ trước tới nay hắn chưa từng thấy có người nào có thể bước đi chính xác ra khỏi trận pháp như vậy, cô gái này là người đầu tiên. Mỗi bước của nàng đều chuẩn tới mức khiến hắn phải trầm trồ.
Quả nhiên thứ mà nàng ta giấu diếm còn rất nhiềụ
Hiểu về trận pháp phải không?
Lâu Thất ra khỏi trận pháp liền nhìn thấy người đàn ông ngồi trong đình, đôi mắt chìm trong đại sát khí sáng quắc nhìn nàng. Nàng không khỏi than thầm một tiếng. Xui xẻo quá
Lại bị hắn bắt gặt rồi, đúng vậy, nàng hiểu về trận pháp.
Đây có tính là gặp trận pháp thì nàng liền vui vẻ không? Vừa nhìn thấy trận pháp hiếm có như vậy, nàng liền muốn nghịch một chút.
"Qua đây."
Trầm Sát cũng không hỏi gì. Nàng thoát khỏi bộ quần áo kỳ quái của mình, khoác lên người trang phục thị nữ của Nhị Trùng điện, chiếc váy hoa đào, dây lụa trắng hồng, búi tóc hai bên, có cài thêm châu hoa, trên mặt cũng chẳng có chút son phấn nào, thuần khiết tự nhiên nhưng lại có một vẻ phong tình khó nói, khiến người ta phải sáng mắt lên.
Hắn không hỏi tất nhiên nàng cũng chẳng nói. Bước tới. thấy trên bàn đá còn bày đầy mỹ thực, bụng nàng lập tức cũng kêu ọt ọt lên, lại ngửi thấy mùi thơm của rượu ngon, thực sự đã làm con sâu thèm ăn trong người nàng trỗi dậy rồi.
"Sao ngươi lại uống rượu một mình chứ? Phí rượu lắm đó."
Sau đó nàng lại nhìn thấy một chiếc hộp gỗ đặt trên bàn, liền nhận ngay ra, đó không phải là hộp đựng Mê Hồn hoa sao?
"Có phải là uống rượu ăn mừng vì tìm thấy Mê Hồn hoa, đã tiến gần hơn một bước để giải độc không? Đó là điều đáng mừng, nhưng tại sao lại cho Tuyết Vệ và Ưng Vệ ra ngoài hết vậy?" Lâu Thất không khách khí, đã ăn ở ngoài mấy hôm, ngày cuối cùng vội vã trở về còn phải gặm lương khô, cô sắp bị cơm ngon canh ngọt làm cho thèm chết rồi có được không hả?
Thế nhưng đũa chỉ có một đôi, cũng chỉ có một chén rượu, bát thìa cũng chỉ có một bộ.
Trầm Sát liếc nhìn nàng một cái, "Ngươi ăn đi, bổn Đế quân chưa ăn đâụ"
"Ngươi không ăn sao?" Nàng hỏi thì hỏi đó, nhưng tay lại tự động đưa ra lấy bát đũa, sau đó bắt đầu ăn.
Trầm Sát lại rót một ly rượu đưa qua.
Cô liếc một cái, lại nhìn bầu rượu trong lòng hắn, vừa rồi hắn uống cả bầu sao?
"Sao vậy? Ghét bỏ bổn Đế quân sao?" Trầm Sát thấy vẻ mặt cô liền biết cô đang nghĩ gì. Chết tiệt, lại dám ghét bỏ thứ mà hắn đã uống, rót đưa cho nàng còn là vinh hạnh của nàng đó, dám ghét sao?
Lâu Thất cũng chỉ xoắn xuýt một lúc liền bưng chén rượu lên một ngụm uống cạn. Thật ra nàng cũng chẳng để ý tới vậy, hiện giờ con sâu thèm ăn đang quẫy loạn rồi.
"Ừm, rượu ngon."