⬅ Trước Tiếp ➡
Mê Hồn hoa chỉ có ở trong Me Hồn cốc, mười năm nở ra một đóa, nếu như đóa này không thể dùng, vậy thì lại phải đợi thêm mười năm nữa. Thế nhưng độc trong cơ thể của Trầm Sát không thể đợi thêm mười năm được, lúc đó hắn sớm đã bị phát cổ độc, đến thần tiên cũng chẳng cứu nổi nữa rồi. Mê Hồn hoa lại là một dược liệu giải độc cần thiết, không thể thay thế bằng bất cứ dược liệu nào khác.
Vì vậy, vừa nghe thấy đã phí công hái Mê Hồn hoa, tâm tình của vài người liền chìm hẳn xuống.
"Không được để lộ chuyện này ra." Lát sau, Trầm Sát mới chậm rãi nói.
Những người khác đều tái nhợt cả mặt, thế nhưng vẻ mặt hắn vẫn như thường. Có lẽ, hắn sớm đã thường gặp những cảnh sống chết, tuy hắn cũng không cam lòng để chính mình cứ vậy mà chết đi, thế nhưng chuyện này vẫn chưa đi tới bước cuối cùng, hắn không thể để mình bại bởi một đóa hoa.
"Thế nhưng nửa tháng sau đã là đại lễ tuyển phi rồi, tới lúc đó các vương đều tới đây, nếu như lúc đó Đế quân lại bị độc phát..." Vốn là nếu có Mê Hồn hoa thì ít nhất cũng có thể lấy một cánh hoa chế tạm một viên để ức chế độc tính, chí ít cũng có thể bảo đảm rằng không phát độc vào nửa đêm. Thế nhưng hiện giờ Mê Hồn hoa đã chẳng còn tác dụng, đến lúc đó thì biết phải làm sao, các vương nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội này.
Tám người đều nghĩ tới vấn đề này, lập tức toát mồ hôi lạnh.
Trầm Sát ngạo nghễ nói, "Bọn họ tới thì có sao? Ở địa bàn của bổn Đế quân lẽ nào còn để cho họ giở thói ngang ngược?" Hơn nữa lúc này trong đầu hắn lại hiện lên mấy vẻ mặt giả bộ của người con gái nào đó.
Vả lại, hắn còn có nàng.
Cõng nàng cùng tác chiến, hắn chưa chắc đã thua. Hơn nữa cô gái đó chắc chắn là không đơn giản.
Thế nhưng lời này của hắn lại không thể làm đám Ưng bình tĩnh được. Cho dù đã chống đỡ qua nửa tháng của đại điển tuyển phi, không có Mê Hồn hoa, độc này không cách giải, Đế quân vẫn sẽ chết.
Điều này quả thực làm trái tim bọn họ như rơi xuống vực sâu vạn dặm.
Trong lòng bọn họ tràn đầy sự tuyệt vọng.
Hốc mắt của Tuyết đã đỏ ửng rồi.
Tuy vẻ mặt Trầm Sát bình tĩnh là vậy, thế nhưng trong tim vẫn có một cảm giác thất vọng tột cùng trào đến, tâm tình cũng trầm lại, liền phất tay nói, "Lui xuống cả đi."
"Đế quân."
"Chủ tử."
"Lui xuống đi." Trầm Sát phất tay.
Mấy người cùng cúi đầu lui xuống. Tuyết Vệ bước tới cửa còn cắn môi quay người qua, nàng ta rất hi vọng lúc này có thể ở bên người chủ tử, cho dù là say cùng với hắn một trận cũng được, thế nhưng nàng rất hiểu chủ tử, khi tâm trạng hắn không tốt sẽ không thích có bất kì người nào ở bên. Bao gồm cả nàng.
Bọn họ đều lui ra ngoài, tới cửa Tam Trùng điện, Ưng đi đằng trước, thiếu chút nữa liền đụng vào người Lâu Thất đang đi vào.
"Lâu Thất, lúc này ngươi nên tự tìm một nơi ở tạm đi, đừng đi làm phiền chủ tử." Ưng thấy Lâu Thất đã thay bộ trang phục của thị nữ Nhị Trùng điện, mới đầu còn không nhận ra, thế nhưng lại kinh ngạc một phen, đợi khi hắn định thần nhìn lại, nhận ra là nàng, tâm trạng hắn có khá lên một chút. Đúng vậy, sao hắn lại quên được chứ? Vẫn còn thuốc giảm đau sống ở đây mà, tới lúc đó chỉ cần nàng ta ở bên cạnh chủ tử mãi là được.
Nếu đã là một loại thuốc có tác dụng tốt, hắn tất nhiên không mong rằng nàng xảy ra chuyện gì, vào lúc chủ tử tâm trạng không tốt, ai dám tới thì rất có khả năng đều phải chết.
"Sao vậy? Hắn bảo ta thu xếp xong rồi qua gặp hắn mà." Lúc này, Lâu Thất lại muốn đi tìm Trầm Sát, nàng muốn bàn chuyện điều kiện với hắn, tốt nhất là có thể sắp xếp nàng ở Nhất Trùng điện, người ở ngoài nhiều một chút, lẫn lộn một chút, cô muốn nghe ngóng chuyện gì cũng dễ dàng hơn rất nhiềụ Không giống như ở trong này, ai ai cũng cũng muốn chen chân vào Tam Trùng điện, có chuyện gì còn phải đề phòng nhau, không thể nói rõ với nàng được.
Tuyết Vệ tâm trạng không tốt, lại thêm việc không thích Lâu Thất được chủ tử phá lệ đưa về làm thị nữ bên người. Giờ Lâu Thất đã thay bộ trang phục trắng tinh, nom lại có một vẻ phong tình đặc sắc khác, lòng ghen ghét lại càng dâng cao, liền đưa một tay chỉ vào mặt nàng, tức giận nói, "Rốt cục ngươi nghĩ ngươi có thân phận gì chứ, chỉ là một thị nữ nhỏ, đừng nói chủ tử, ngay cả mấy người chúng ta, lệnh cho ngươi quỳ ngươi cũng phải quỳ xuống như một con chó vậy. Ở đây ngươi được phép nói sao? Cút ra ngoài."
Lâu Thất híp mắt lại, trầm mặt xuống, từ trước tới giờ Ưng chưa từng đối với nàng như vậy, trong lòng liền kinh ngạc, đang muốn nói, nàng lại cười một cái thật tươi, nghiêng người tránh đường, khẽ cúi đầu nói, "Tuyết Vệ đại nhân, Ưng Vệ đại nhân đi cẩn thận, ta sẽ bảo Nhị Linh đưa ta về lại Nhị Trùng điện, tuyệt không làm phiền Đế quân nữa."
Cơn tức giận của Tuyết Vệ nhất thời không tìm được chỗ trút, hừ một cái, bước thật nhanh rời đi.
Vốn Ưng muốn nói với nàng về chuyện của Mê Hồn hoa, thế nhưng nghĩ ngợi một lát, nói cũng chẳng có tác dụng gì, liền bỏ qua, lại phất phất tay rời đi. Thần y thì vốn cũng không để ý tới Lâu Thất, hắn chìm đắm trong nỗi đau đớn sau niềm vui lớn, tâm trạng tuyệt vọng tới mắc chẳng để ý tới điều gì nữa, sớm đã lướt qua rồi.
Vừa rồi Nhị Linh khoanh tay khẽ cúi đầu đứng bên cạnh, đợi cho bọn họ rời đi cả rồi mới nhẹ nhõm thở phào một tiếng, kéo tay áo Lâu Thất nói, "Lâu Thất, chúng ta mau rời khỏi đây thôi, xem ra tâm trạng của Ưng Vệ đại nhân, Tuyết Vệ đại nhân và cả thần y đại nhân đều không tốt, chắc chắn là đã xảy ra chuyện gì rồi. Hiện giờ Đế quân tuyệt đối không gặp bất kỳ người nào, ngày mai chúng ta hãy tới."
"Tâm trạng không tốt liền không gặp ai cả sẽ thế nào chứ?"
"Dù sao thì trước đây cũng có một vị tiểu thư thân phận không tầm thường tới cầu kiến Đế quân, vừa đúng lúc tâm trạng Đế quân đang không tốt liền một chưởng đánh bay nàng ta từ Tam Trùng điện tới Nhất Trùng điện luôn." Nhị Linh ra vẻ đáng sợ nói.
Lâu Thất yên lặng tính toán quãng đường hôm nay từ Nhất Trùng điện tới nơi đây, sau đó liếc Nhị Linh một cái. Được thôi, lời nói của vị cô nương này nhất định đã dùng biện pháp nói quá rồi.
Từ Tam Trùng điện bị đánh bay tới Nhất Trùng điện, bé à, còn sống nổi sao?
"Ngươi về trước đi."
Nhị Linh sững sờ, "Vậy ngươi thì sao?"
⬅ Trước Tiếp ➡