Không đợi Lâu Thất định thần lại sau kinh hãi, huyết nhân bất ngờ ôm nàng đứng dậy, khí tức toàn thân lạnh băng "Chuẩn bị kháng địch "
Vừa dứt lời, mấy thị vệ lập tức không còn ngạc nhiên nữa, như thể đã từng rèn luyện qua hàng trăm lần, bốn người lần lượt tản ra bốn phía quanh hắn, rút kiếm hướng ra ngoài, khí tức chùng xuống.
Ưng nhón mũi chân, thân người lập tức lao nghiêng đi, hạ xuống trên một ngọn cây um tùm ở phía xa, che chắn thân mình, nhưng ở góc độ của Lâu Thất vẫn có thể nhìn qua kẽ lá thấy tay phải hắn đang giơ về phía trước, trên tay có nắp một chiếc nỏ nhỏ, nhắm thẳng về phía trước.
Một gã đàn ông khác thì bước lên trước hai bước, thể hiện tư thế tiên phong, cả người giống như một kiếm một thuẫn.
Lâu Thất rất kinh ngạc, lúc này nàng mới nhìn ra thực lực của những người này, có điều rốt cuộc là kẻ địch nào có thể khiến họ bày thế trận chờ đón thế này? Họ đang bị truy sát sao?
"Mắt đỏ, thương lượng chút được không?" Lâu Thất thì thầm nói "Ngươi nhìn xem, ta là một cô gái bé nhỏ, yếu ớt không có chỗ dựa, nếu ngươi cứ ôm ta thế này, khi giao chiến ta sẽ trở thành gánh nặng, hay là ngươi đặt ta xuống, ta nấp vào một chỗ trước có được không?"
Chỉ cần đặt nàng xuống, đợi khi hai bên giao chiến nàng sẽ có thể nhân lúc hỗn loạn mà bỏ trốn.
Gã mắt đỏ cúi đầu liếc nhìn nàng không lên tiếng.
Không đồng ý? Cố gắng thêm nữa.
Lâu Thất đang định tiếp tục thuyết phục, một tiếng hát trong trẻo bất ngờ vọng tới.
Người hát có giọng khó đoán biết là nam hay nữ, cũng không biết hát thứ tiếng của địa phương nào, Lâu Thất nghe không hiểụ Nhưng giọng hát giống như gió mát dưới trăng, nhẹ nhàng lướt qua tai; giống như bàn tay thon thả của thiếu nữ tinh nghịch vẩy nước hồ mát trong; lại giống như mưa đêm tháng ba, nhỏ nhẹ tí tách đập vào lá chuối ngoài cửa sổ; hoặc giống như một thiếu nữ mười tám uyển chuyển dịu dàng bước đi trong sương khói Giang Nam, trong tay cầm một chiếc dù dầu nhẹ nhàng xoay chuyển hất những giọt mưa ra xung quanh, và tiếng nói cười khe khẽ của nàng ta.
Lâu Thất đắm chìm trong giọng ca diệu kì kia, trong lòng có chút nghi hoặc, giọng ca hay như vậy tại sao đám người của gã mắt đỏ này lại phải thận trọng chuẩn bị chống trả tới vậy?
Nàng quay đầu nhìn về phía giọng ca, tưởng rằng có thể nhìn thấy tỳ nữ xinh đẹp khiêng kiệu bay tới, sau đó rắc cánh hoa rực rỡ khắp trời, mỹ nhân trong kiệu xinh tươi như hoa khiến người ta si mê. Nhưng khi nàng chú ý quan sát chỉ thấy dưới ánh trăng sáng có mười mấy bóng đen bay tới, kẻ nào kẻ nấy mặt trắng bệch như ma quỷ, mắt thâm quầng trũng sâu, ánh mắt sắc lạnh, răng nhe ra như cương thi, vung đôi tay gầy như que củi khô, móng tay dài chừng mười cm được cắt nhọn hoắt, tô sơn móng tay màu đỏ máu, còn quá cả Mai Siêu Phong.
Lâu Thất khiếp đảm, suýt chút nữa kêu ré lên. Ai lại có hứng thú quái đản thế này? Hát một khúc hát trong trẻo, diệu kì, nhưng lại phái ra một nhóm cương thi kiểu Mai Siêu Phong.
Đừng tởm lợm vậy chứ?
Cánh tay ôm nàng lại siết chặt hơn nữa, gã mắt đỏ trầm giọng nói "Bịt tai, nhắm mắt lại "
"Hử?" Lâu Thất còn chưa kịp bừng tỉnh sau cú sốc giữa giọng hát và cương thi. Gương mặt của gã mắt đỏ dần trở lên mơ hồ, mùi máu trên người hắn càng trở nên nồng hơn, ánh mắt Lâu Thất dần dần mơ màng...
Một gương mặt quỷ bất ngờ nhào tới, đôi môi đen sì như lưỡi đao lạnh, u ám đang định cắn vào mũi nàng
Lâu Thất vô cùng hốt hoảng, nhưng nàng phát hiện ra mình không thể cử động được, cơ thể như không còn là của mình nữa. A Miệng quỷ há to tướng, không phải là đang định cắn mũi nàng mà là cắn xuống cổ họng của nàng.
"Keng "
Tiếng kiếm chém vào nhau, âm thanh lanh lảnh, trái tim Lâu Thất chấn động, ánh mắt lập tức trở lên tinh tường, đầu quỷ cắn về phía cổ họng nàng lập tức tan thành mây khó
Là ảo giác?
Cốt trảo trắng toát đột ngột túm về phía nàng, mang theo gió lạnh buốt.
Lâu Thất trợn tròn mắt, đây không phải ảo giác
Huyết nhân quay người, mục tiêu của quỷ trảo sắc lạnh kia lập tức thay đổi, móng tay dài thượt liền đâm về phía cổ hắn, nếu như chiêu này thành công, cổ huyết nhân nhất định sẽ xuất hiện năm lỗ máu
"Muốn chết à?"
Thị vệ bên cạnh lập tức lấy kiếm chém về phía bàn tay kia, chỉ nghe phụt một tiếng, bàn tay bị chém đứt rời, năm ngón tay đồng loạt rơi xuống đất, Lâu Thất trợn tròn mắt, không dám tin vào những gì mình nhìn được, nàng thấy huyết nhân giơ chân lên, giẫm mạnh xuống, di, nghiến năm ngón tay kia.
"Ộc..."
Lâu Thất thấy mình mắc ói.
Nhưng không đợi nàng kịp ói, hai "cương thi" đồng thời túm về phía một thị vệ ở bên cạnh, mỗi tên giữ lấy một cánh tay của hắn, giật mạnh Lâu Thất kêu lên thất thanh, không biết tại sao nàng có thể tưởng tượng được ra rằng, sau cú giật mạnh đó, hai cánh tay của thị vệ kia sẽ bị giật tung ra.
Ánh mắt huyết nhân lạnh lùng, hất nàng lên lưng, bất ngờ bay lên giơ chân đạp về phía một tên "cương thi", đồng thời một tay chớp nhoáng tấn công vào cổ gã.
Lâu Thất kinh hãi nhưng vẫn ôm chặt lấy cổ hắn theo phản xạ, hai chân quặp chặt lấy eo, chỉ sợ mình sẽ bị hất văng ra.
Răng rắc hai tiếng, một gã bị hắn đạp bay đi, nhưng trong khi bay đi móng tay gã vẫn bấu chặt vào cánh tay thị vệ, móng tay sắc nhọn xé toạc tay áo của hắn ta, để lại mấy vết thương sâu hoắm, suýt chút nữa có thể nhìn thấy xương.