Bên cạnh bất ngờ xuất hiện một bóng người, người đó thấy cảnh tượng trước mắt liền đùng đùng nổi giận.
"Chủ tử Ả đàn bà chết tiệt, dám động vào chủ tử nhà ta, ngươi chết đi cho ta " Một tiếng thét vang dội, hắn ta giơ tay túm về phía vai Lâu Thất với một tốc độ nhanh đáng sợ, năm ngón tay cắm chặt vào thịt khiến Lâu Thất đau đớn nhíu mày.
"Ưng, buông tay ra."
Giọng nói trầm đột nhiên vang lên, động tác củagã tên Ưng lập tức cứng đơ lại "Chủ tử, người có thể nói sao?" Giọng nói vô cùng kinh ngạc, hơi run, rõ ràng không dám tin đó là sự thật. Nhưng bàn tay giữ chặt vai của Lâu Thất của hắn thì buông ra ngay lập tức.
Phục tùng tuyệt đối.
"Đỡ ta đứng dậy."
Ưng lập tức nghe lệnh, nhưng động tác thì vô cùng nhẹ nhàng như thể đang đỡ một con búp bê sứ dễ vỡ. Lâu Thất trợn tròn mắt, lúc này mới phát hiện ra ban nãy mình nằm bò trên người gã huyết nhân này, còn Ưng đỡ hắn ta dậy nhưng hắn ta vẫn không buông tay, vẫn ôm chặt lấy nàng, kéo cả nàng dậy.
Tư thế rất quái đản...
Huyết nhân ngồi trên mặt đất, nàng ngồi trên đùi hắn, eo nàng bị hai cánh tay rắn chắc của hắn khóa chặt, cứ như thế ôm nàng trong lòng. Trên người hắn không hề mặc gì, toàn thân nàng ướt sũng, hai chiếc bánh bao thịt tròn trịa đang ép sát vào lồng ngực đẫm máu tươi của hắn, lúc này nàng mới phát hiện ra hắn rất cường tráng, ngồi trong lòng hắn nàng trở nên quá nhỏ bé, mặt nàng chỉ tới vai hắn mà thôi.
Huyết nhân khẽ cử động, bàn tay di chuyển tới mông nàng, ấn nàng vào sát lòng mình, hắn chỉ mặc một chiếc quần lót vải lụa màu trắng nhưng đã bị máu nhuộm đỏ.
Một tên dê xồm
Lâu Thất rất phẫn nộ.
"Khốn nạn, buông ta ra " Nàng nghiến răng nghiến lợi, nếu như không phải vì thấy hắn toàn thân là máu, nàng chê bẩn, chắc chắn nàng sẽ sử dụng tới hàm răng trắng bóng, cứng chắc của mình, cắn một nhát vào cổ họng của hắn rồi Nàng vốn dĩ đang sợ chết khiếp, ấy thế mà kì lạ thay, hai câu nói của gã huyết nhân này khiến mọi nỗi khiếp sợ của nàng đều tan thành mây khói, nếu như là yêu quái chắc sẽ không có giọng nói trầm ấm tới vậy đâu nhỉ?
Không phải yêu quái nhưng đích thị là dê xồm
Ưng rất kinh hãi.
"Chủ tử..."
"Ưng " Giọng trầm của huyết nhân cũng có phần kinh ngạc "Ôm cô ta, ta không thấy đau nữa."
Trăng rất sáng và rất đẹp.
Ba người trong hoang sơn đồng loạt im lặng.
Lâu Thất ngẩng đầu, từng mắt nhìn gã mắt đỏ, cố gắng tiêu hóa lời hắn nói.
Ưng quỳ một gối ở bên cạnh, mắt trợn tròn như mắt trâu, nhìn nàng như gặp ma, cũng đang cố gắng tiêu hóa lời chủ tử của mình nói.
Huyết nhân cúi đầu nhìn cô gái trong lòng, nhìn ở góc độ của hắn, chiếc cổ áo trắng tới quái dị hơi bung ra, một vùng da trắng ngần như tuyết nhấp nhô... và cả một khe rất sâụ Có máu tươi vấy lên đường cong nhấp nhô đó, sau đó thuận theo đường cong, lăn xuống khe sâu kia.
Đó là máu của hắn.
Có tiếng gió nhẹ vang lên, sau đó mấy bóng người nữa bay tới.
"Chủ tử "
"Xảy ra chuyện gì vậy?"
"Ưng vệ, sao ngươi lại để người khác chạm vào chủ tử "
Mấy người phản ứng giống hệt nhau, lạnh lùng quát lên sau đó định xông tới bắt Lâu Thất. Ưng xông lên ngăn cản họ lại, quát "Cô ta có thể giúp chủ tử không đau nữa."
Đám người như bị điểm huyệt, đứng như trời trồng.
Lâu Thất nghe tới đây cũng tiêu hóa được một chút, huyết nhân này mắc một chứng bệnh kì quái, sẽ bị chảy máu, chảy lệ máu, lại còn rất đau? Sau đó, định mệnh, ôm nàng sẽ không còn đau nữa? Từ khi nào nàng trở thành thuốc giảm đau vậy? Sống hai mươi năm trên đời nàng thực sự không biết mình có công dụng giảm đau
Đang định lên tiếng bác bỏ những điều hoang đường này, nàng bất ngờ phát hiện ra một việc khác khiến tim nàng đập điên cuồng Trừ gã huyết nhân này ra, mấy gã đàn ông bên cạnh cũng đều mặc trang phục thời cổ đại
Tóc buộc cao, người mặc áo dài, tay áo và đai lưng đều có thêu hình thú vật thời xa xưa, chân đi ủng vải, li kì nhất là eo đeo kiếm