⬅ Trước Tiếp ➡
 Lâu Thất dựa sát lưng vào vách đá, mặt thì áp vào lồng ngực của Trầm Sát, nàng có thể nghe được tiếng tim đập của hắn, thình thịch từng tiếng, vô cùng vững vàng.
 Mùi hương thảo mộc nhàn nhạt vấn vít ở trong hơi thở của hắn. Dưới chân là vực sâu vạn trượng nên Lâu Thất cũng không dám bỡn cợt, chỉ có thể ôm lấy eo hắn thật chặt thật chặt. Trong lòng cũng vô cùng bất đắc dĩ, kiếp trước nàng không thích tới gần đàn ông, ngay cả bạn trai cũng không có nổi một người nữa, không ngờ sau khi xuyên qua đã nhanh chóng thân mật với một người đàn ông xa lạ như thế này.
 E rằng đợi đến lúc cháy rừng dập tắt rồi leo lên lại thì cần phải chờ một khoảng thời gian rất lâu nữa.
 Xì xì…
 Mặt của Lâu Thất trong chốc lát đen sầm lại
 “Còn có rắn nữa à ”
 Hàn ý sau lưng khiến nàng nổi hết da gà da vịt lên, nàng thật sự rất ghét loại động vật thân mềm này Rắn phun lửa ở phía trên mang theo nhiệt lượng, còn rắn ở sau lưng nàng này lại mang theo giá buốt. Nghĩ đến việc vách đá này vừa vặn có một động rắn, nàng lại đang kề sát bên cạnh động dẫn dụ mấy thứ đó ra ngoài
 “Đừng động đậy ”
 Giọng nói của Trầm Sát vừa vang lên thì Lâu Thất đã không chịu nổi mà vặn vẹo mình, bởi vì con rắn kia đang ở sát bên cổ nàng, lưỡi rắn lạnh lẽo thè ra, thậm chí còn liếm vào cổ nàng nữa chứ Không phải nàng sợ mà là không chịu nổi cảm giác buồn nôn này Bởi vì nàng không chịu được cho nên mất kiềm chế lỡ vặn vẹo qua lại, muốn thoát khỏi con rắn kia.
 Một đoạn cọc gỗ vốn chỉ đủ cho một người đứng. Giờ bọn họ chen chúc đứng hai người đã miễn cưỡng lắm rồi. Nàng vừa vặn người một cái thì dưới chân lập tức bước hụt, trong lòng Lâu Thất nảy lên một cái, thân thể không tự chủ được mà rơi xuống vực sâu vạn trượng
 “Nắm chặt ” Trầm Sát chỉ kịp đưa một tay xuống miễn cưỡng bắt được tay nàng.
 Đúng lúc này, con rắn mất đi mục tiêu là Lâu Thất kia thì lập tức há miệng rắn ra mà chuyển hướng phóng đến táp vào cổ Trầm Sát.
 Nếu hắn buông tay ra giết rắn thì không giữ được Lâu Thất, còn nếu hắn giữ lấy Lâu Thất thì bản thân phải liều lĩnh chịu mối nguy bị rắn cắn Mà con rắn kia xanh biếc đến khác thường, chắc chắn là rắn độc
 Phía trên Ưng cũng không kịp ra tay giúp đỡ
 Tất cả chỉ xảy ra trong nháy mắt
 Con ngươi của Lâu Thất co rút lại rồi lập tức kêu lên “Thả tay ra, giết rắn đi ” Cùng lúc đó bản thân nàng cũng buông tay ra, hy sinh bản thân. Trong khoảnh khắc rơi xuống phía dưới, Lâu Thất cười khổ trong lòng, khi nào mà nàng vĩ đại như vậy? Lúc này nàng mới nghĩ đến, Trầm Sát bách độc bất xâm, hắn làm gì sợ rắn độc? Ngớ ngẩn, chỉ số thông minh của nàng thụt lùi rồi Thôi vậy, xem ra lần này nàng xuyên qua chỉ là sống thêm mười mấy ngày, đã định trước vẫn phải chết thôi
 Trầm Sát cúi đầu xuống nhìn thẳng vào mắt nàng. Trong đôi mắt trong suốt tĩnh mịch kia chỉ có chút bất đắc dĩ cùng tự giễu, không có sợ hãi, không có hoảng hốt, bình tĩnh đến kỳ lạ.
 “Chủ nhân ” Tiếng kêu của Ưng vang lên ngay trên đỉnh đầu, Trầm Sát nhanh như chớp vung tay ra bắt lấy đầu của con rắn rồi vứt nó ra ngoài. Một giây sau hắn cũng thả người nhảy xuống, mau chóng nhảy theo Lâu Thất.
 Ưng và thị vệ kinh hãi, đồng thanh kêu to “Chủ nhân không được ”
 Lâu Thất đang nhanh chóng rơi xuống không dám tin mà trợn tròn cả hai mắt lên, nhìn Trầm Sát đang đuổi đến phía mình, nhìn khuôn mặt lãnh khốc không gì sánh được của hắn, nhìn lửa giận vô biên trong đôi mắt hắn mà không nhịn được kêu lên “Ngươi điên rồi à ” Điên thật rồi, tại sao? Tại sao chứ? Hắn rõ ràng có thể sống, sao lại phải nhảy xuống?
 Vòng eo nhỏ lại lần nữa được cánh tay vững chắc của hắn ôm chầm lấy. Tiếng gió vù vù vang vọng ở bên tai, thân thể của hai người vẫn đang tiếp tục rơi xuống tự do. Trong lòng Lâu Thất phức tạp vô cùng.
 “Ngu ngốc.” Giọng nói lạnh như băng của Trầm Sát vang lên bên tai.
 Không phải ngu ngốc quá sao? Người đang đối diện với thời khắc sống chết có ai lại đi quan tâm người khác có bị rắn cắn hay không chứ? Nên theo bản năng mà tóm chặt hắn như cọng rơm cứu mạng chứ. Làm gì có ai ngu ngốc đến độ tự buông tay mình ra để hắn có thể giết rắn như nàng.
Đồ ngu xuẩn, chỉ là một con rắn mà thôi, nàng cho rằng chàng chỉ vì sợ một con rắn mà ép chính thị nữ của mình phải chết, nàng coi vị chủ tử này chỉ là vật trang trí sao, rõ ràng chàng ra lệnh cho nàng phải nắm chặt vào mà nàng lại không nghe, muốn chết chắc. Trầm Sát vô cùng phẫn nộ.
 Cảm giác rơi xuống với tốc độ cao khi mất trọng lượng vốn đã chẳng tốt đẹp gì, huống hồ là biết bản thân đang rơi xuống vực cao vạn trượng, ngã xuống là chết không toàn thây. Nhưng khi nàng được ôm chặt bởi nam nhân này, trong lòng Lâu Thất lại bỗng có cảm giác an toàn nhất từ trước đến nay.
 Nàng không kiềm được tự chế giễu bản thân, rõ ràng sắp chết tới nơi rồi, còn an toàn cái khỉ gì nữa.
 Đột nhiên nàng cảm nhận được toàn thân Trầm Sát trở nên căng cứng, chàng đang ôm nàng ở trong tư thế lơ lửng giữa không trung, chàng ở dưới còn nàng thì đang áp sát người vào lòng chàng.
 “Bịch ”
 Hai người ngã rơi thẳng xuống dưới đất.
 Lâu Thất bị ngã đau điếng tới mức đầu ong ong hai mắt nổ đầy sao, mũi của nàng đụng vào bờ ngực chàng. Nàng lắc lắc đầu, đột nhiên tỉnh táo lại, ý thức được điều gì đó không đúng. Vực cao vạn trượng ơi là vực cao vạn trượng, không thể nào tới đáy luôn như vậy được, nếu thật sự rơi hẳn xuống đáy vực thì não nàng sớm đã văng toé tung ra ngoài chứ đâu thể chỉ hoa mắt như vậy được.
 Ái chà, hoá ra bọn họ vừa thoát chết đấy trời xanh ơi, rơi xuống như vậy mà bọn họ thoát chết được, lại còn bình an vô sự.
 Trong chốc lát Lâu Thất vui phát điên lên được, trong mắt ánh lên những tia sáng lấp lánh, mặt mày hớn hở hét lớn lên vài tiếng bộc lộ sự vui mừng khôn xiết của lần thoát chết này.
⬅ Trước Tiếp ➡