Nếu không phải vừa rồi Lâu Thất phản ứng nhanh níu thị vệ kia lại, thì chắc chắn hắn đã rơi xuống vực sâu, đến hài cốt cũng không còn rồi.
Ưng xanh mặt, từng bước đến gần nhìn xuống, chỉ thấy một lớp sương mù mỏng manh vây quanh, đáy vực thăm thẳm, sâu không thấy đáy. Vách núi phía đối diện cũng rất xa, trong lớp sương mù bao phủ, mơ hồ không thấy rõ.
“Đây là đường ngươi chỉ à? Căn bản chính là đường cùng đó Không phải ngươi nói ở đây có nước sao? Nước đâu? Nữ nhân này, có phải trong lòng ngươi có ý định muốn hại chết bọn ta không hả?” Ưng lập tức nổi giận, quát lên với Lâu Thất vẫn còn đang ở trên lưng Trầm Sát.
Lâu Thất cũng không ngờ rằng chỗ này lại là một cái vực sâu như thế. Nhưng nàng lại không phục Ưng không có lý lẽ gì trách mình như thế, lập tức chỉ tay về phía vách núi bên kia, nói “Nước ở bên đó.”
Nàng cũng không nói dối, vừa rồi khi gió thổi qua, rõ ràng có chút hơi nước từ hướng đó, khẳng định ở đây có dòng nước. Hơn nữa cũng không phải là sông nhỏ, nếu không thì cũng không có hơi nước ẩm ướt được gió thổi đi như vậy. Trên núi thì đang cháy, chạy về chỗ có nước thì có gì là không đúng? Có điều, nàng cũng không ngờ được ở đây lại có một cái vực thẳm mà thôi.
Mấy người ngưng mắt nhìn, phát hiện quả nhiên vách núi đối diện có dòng nước đang chảy theo cách núi xuống đáy vực, sương mù kia phần lớn cũng do hơi nước bị gió thổi mà thành. Đứng ở chỗ này, có thể cảm nhận được hơi nước ẩm ướt phả vào mặt.
Ưng nghiến răng nghiến lợi nói “Tốt, rất tốt, vậy ngươi nói cho ta biết, rốt cuộc thì nước bên đối diện kia có tác dụng gì hả?” Chữ cuối cùng hắn rống lên, giống như muốn cắn Lâu Thất thành mảnh vụn vậy.
Sau lưng, lửa cháy trên núi đang điên cuồng lan đến, hơi nóng áp phía sau họ. Bầy rắn phun lửa tuy đã bị thiêu cháy hơn một nửa, nhưng vẫn có một đám không chịu chết đuổi theo họ, vừa bò vừa phun lửa.
Phía trước không có đường đi, sau lưng lại là biển lửa. Chẳng lẽ hôm nay họ phải táng thân ở chỗ nào sao?
Lâu Thất cắn môi dưới, cơ thể hơi cứng lại.
“Ồn ào gì chứ? Những đường khác chưa hẳn đã là đường sống.” Trầm Sát lạnh giọng nói. Hắn chỉ nói sự thực mà thôi, tuyệt đối không phải là không quen nhìn Lâu Thất bị mắng mới nói thế, tuyệt đối không phải.
Chỗ này vốn dĩ đã nguy hiểm trùng trùng, bên kia còn có vực sâu, chọn con đường khác cũng chưa chắc đã là đường cùng. Lâu Thất phát hiện bên này có nước nên chạy theo cũng không sai. Bọn họ ba người nam nhân ở đây, lẽ nào lại đi đổ trách nhiệm việc rơi vào đường cùng cho một nữ nhân?
Lâu Thất cũng không ngờ Trầm Sát không những không trách nàng, mà hắn còn nói thay cho nàng nữa. Trong nháy mắt, ấn tượng đối với người nam nhân này cũng tốt lên mấy phần, không giận chó đánh mèo, không nóng nảy hấp tấp, người nam nhân này đúng là có một ưu điểm không nhỏ.
Nàng bình tĩnh lại rồi nói “Cách duy nhất bây giờ là xuống dưới đấy.” Qua thì không qua được, lùi về thì lùi cũng không xong, đã đường cùng rồi thì phải tự mình mở đường thôi.
Nàng nhớ trước đó bọn họ từ trên núi phi thân xuống dưới mê cốc cũng chỉ dùng đầu ngón chân liên tục chạm nhẹ vào trên vách núi, cả người như chim đại bàng mà phóng xuống. Loại công phu này đẹp đẽ đến mức khiến nàng sợ hãi. Tuy vực sâu vạn trượng không thể sánh với núi cao, nhưng suy nghĩ thêm biện pháp thì cũng không phải không thể.
Nàng vừa nói xong thì Ưng mím chặt môi lại rồi vội đi đến bên cạnh vách núi nhoài người ra nhìn cho kỹ. Hắn không phải chỉ biết giận chó đánh mèo, lâm vào tình cảnh này rồi thì sốt ruột cũng chẳng ích gì. Quả thật nếu nghĩ đi nghĩ lại thì cũng chỉ có mỗi cách xuống dưới thôi.
“Sâu quá, không thể được.” Đây là kết luận của hắn. Sâu như thế bọn họ vốn không có cách nào để đi xuống cả.
Lửa đã bén đến sát người, sắp không kịp nữa rồi.
Trầm Sát thả Lâu Thất xuống, xoay người lại đi đến một chỗ chưa bị cháy đến, hắn chọn một vài cái cây nhỏ một chút rồi vung tay lên, ánh bạc sắc bén xẹt qua, xoàn xoạt vài tiếng thì vài cái cây nhỏ kia đã đổ xuống trong im lặng, vết cắt kia thế mà lại phẳng lì nhẵn nhụi.
Lâu Thất thấy thế thì trợn mắt ngoác mồm. Lại thấy hắn ném những cái cây nhỏ kia lên không trung, rồi lại lấy con dao găm nàng từng mượn làm cá để vót gọt chúng. Từng cọc gỗ ngay ngắn rơi xuống bị hắn phóng đến đưa tay bắt lấy.
Ngầu, ngầu quá, sao lại ngầu đến thế chứ
Lâu Thất nhìn đến nỗi mắt bắn ra hình trái tim, kìm lòng không đặng mà vung tay reo hò “Trầm Sát giỏi thật đấy ”
Người được khen ngợi kia cũng chẳng thèm nhìn nàng mà lại tung người nhảy vọt xuống phía vực sâu vạn trượng kia.
Vẻ mặt Lâu Thất biến sắc “Trời ơi, cho dù có cùng đường thì ngươi cũng không nên nhảy xuống vực sâu mà tự sát chứ? Ta rút lại câu nói vừa rồi ” Vừa dứt lời thì chỉ thấy Ưng cùng thị vệ tỏ vẻ quái lạ mà nhìn nàng, tựa như đang nhìn một con quái vật vậy.
Câu nói kia của Lâu Thất chỉ là buột miệng nói mà thôi. Cũng bởi vì thấy Trầm Sát cứ vậy nhảy xuống vực sâu thì quá nguy hiểm nên chốc lát không kiềm chế được. Nhưng nói xong rồi thì nàng lập tức vỗ trán mình một cái, sao có thể chứ? Tự sát á? Nhìn hắn đàn ông kia không có vẻ gì là người muốn tự sát cả Nàng ta đúng là điên rồi.
Chạy tới vách đá, nhoài người nhìn xuống, nàng lập tức trợn mắt mà nhìn. Nàng đang thấy cái gì vậy trời?
Khi tên đó nhảy xuống, một tay thì nắm lấy một đoạn gỗ, cắm mạnh vách đá. Sau đó hắn xoay người không trung, hai chân quắp lấy mảnh gỗ kia, treo ngược cơ thể xuống, lại là một đoạn gỗ nữa cắm vào bên dưới. Bàn tay vỗ một cái lên đoạn gỗ thứ hai, tóm lấy nó, cơ thể xoay vòng, tiếp tục đi xuống, lại cắm gỗ.
Động tác kia tưởng chừng như đã tập luyện qua cả trăm lần, trơn tru như nước chảy, chẳng ngừng nghỉ chút nào. Ngay cả vực sâu vạn trượng cũng chẳng đặt vào mắt, thân thể chỉ dựa vào bằng này cọc gỗ mà cứ bay nhảy lên xuống ở vách đá.
Trong chớp mắt hắn đã tự thân vận động cắm phập vào vách đá cả năm cọc gỗ, tạo thành một cái thang trời đơn giản Gan dạ đến vậy, giỏi giang đến thế, hắn còn là con người sao? Còn là người sao?
Trầm Sát lại phóng người lên ôm lấy eo của Lâu Thất, hơi nóng đã mãnh liệt cuộn trào đến sau lưng, hắn ôm chặt lấy eo nàng mà tung người nhảy xuống “Xuống thôi.”
Đạp lên những cái cọc kia, hắn ôm nàng đứng ở cái cọc thứ năm, chân đạp cọc gỗ, một tay ôm eo nàng một tay vịn lấy cái cọc thứ tư, ôm chặt nàng vào lòng.
Ưng với thị vệ cũng phóng người nhảy xuống như thế, đang đứng ở phía trên bọn họ.
Vừa mới đứng vững thì ngọn lửa đã phừng phừng tràn tới, biển lửa nuốt sống trọn cả vị trí mà họ vừa đứng lúc nãy. Suýt chút nữa thì họ chỉ có thể chọn một trong hai cách chôn thây trong biển lửa hoặc là nhảy xuống vực tự sát rồi.