Mau mau tìm được Mê Hồn Hoa rời khỏi nơi này thôi. Nghĩ vậy nàng liền bỏ qua mệnh lệnh ở nguyên tại chỗ của Trầm Sát, tiếp tục đi về phía trước, nàng nhanh chóng tới bên một dòng sông nhỏ.
Dòng sông này tuy nước rất trong nhưng lại có màu xanh lục, không nhìn thấy đáy, mặc dù chỉ là một dòng sông nhỏ nhưng mặt sông vẫn rất rộng, muốn nhảy qua hoặc bước qua là không thể, có điều với công phu của bọn họ chắc sẽ không thành vấn đề. Lâu Thất chỉ có thể đợi Trầm Sát về đưa nàng qua sông, nàng không hề có hứng thú bơi qua sông.
Đang nhìn mặt sông chờ đợi, bỗng nhiên nàng thấy mặt nước khẽ nhấp nhô một chút, có hàng loạt bong bóng nổi lên. Lâu Thất tưởng rằng có cá liền tiến sát lại thêm hai bước, đang định cúi người nhìn cho rõ thì bất ngờ mặt nàng biến sắc, nhanh chóng lùi lại sau mấy bước lớn.
Đúng trong lúc này nàng nhìn thấy ở hạ du có một người thị vệ đang bước về dòng sông này, muốn cúi người nhìn nước sông, nàng lập tức kêu lên "Lùi lại Đừng lại gần mặt nước, mau tránh ra "
Nhưng nàng vẫn chậm một bước, thị vệ kia đã cúi người xuống, bất ngờ một thứ khổng lồ màu đen lao lên khỏi mặt nước, há cái miệng to đùng nuốt đầu thị vệ kia vào trong miệng, răng rắc một tiếng, cắn đứt cổ hắn. Chỗ bị cắn đứt có máu tươi phun ra, bóng đen kia rơi xuống nước, dấy lên một vùng sóng nước bị máu tươi nhuộm đỏ.
Ưng và một thị vệ khác vốn định tới cứu viện nhưng phát hiện ra đã hoàn toàn không kịp, chỉ có thể giương mắt nhìn thi thể của hắn ta ngã xuống nước, mặt nước xao động, những thứ ở trong nước đang cắn xé xác chết kia.
Cùng lúc đó, Trầm Sát cũng đặt một thi thể khác xuống, tay nắm chặt. Hắn lao nhanh tới bên cạnh Lâu Thất, huýt sáo một cái, Ưng và một thị vệ còn sống sót lập tức tập trung lại.
"Không cần tách ra, đi cùng nhaụ" Trầm Sát vừa nói vừa giơ tay về phía Lâu Thất.
Lâu Thất rẫu rĩ "Làm gì vậy?"
Trầm Sát sa sầm mặt túm lấy tay nàng, giữ chặt dắt đi. Nàng là thuốc giảm đau của hắn, tuyệt đối không thể xảy ra chuyện.
Mới vào trong cốc một lát, họ đã bị tổn thất hai người, xem ra nơi này nguy cơ rình rập khắp nơi.
"Vừa nãy là thứ gì vậy?" Ưng có phần sợi hãi.
Trầm Sát nhìn Lâu Thất, vừa nãy nàng lên tiếng cảnh cáo, lẽ nào nàng biết quái vật đó? Xem ra nàng ta quả thực không phải là một người không hiểu biết, nhát gan sợ chuyện.
Lâu Thất bị hắn nhìn chòng chọc, trong lòng cũng hiểu, hắn đang cảnh cáo nàng đừng hòng giấu giếm, nàng bĩu môi, biết rằng bây giờ nàng đã cùng hội cùng thuyền với họ, việc này cũng không có gì phải giấu, liền nói "Một giống cá sấu biến dị."
Thời hiện đại, có sinh vật ở một số khu vực biển hoặc đầm nước ở gần các công xưởng hóa chất sẽ xuất xuất hiện biến dị do nước ô nhiễm của các công xưởng hóa chất thải ra. Đầu tiên sẽ trải qua sự sàng lọc của tự nhiên, có thể sống sót tới cuối cùng sẽ là giống loài mạnh nhất, những giống loài này lại sống trong môi trường hóa chất không ngừng bị ô nhiễm, cuối cùng sẽ trở thành giống loài biến dị.
Khi mới nhìn nàng đương nhiên chỉ biết đó là cá sấu, nhưng nhìn tốc độ lao lên của con cá sấu đó nàng liền nhận định đó là một loại cá sấu biến dị, vì tốc độ của chúng nhanh hơn cá sấu bình thường mấy lần.
Đương nhiên, võ công của họ rất lợi hại, tốc độ nhanh hơn cá sấu biến dị một chút nhưng việc này đồng nghĩa với chúng ở trong tối, họ ở ngoài sáng, ngươi sẽ không biết khi nào chúng bất ngờ nhảy lên, không thể phòng bị, còn hàm răng của chúng thì sắc tới kinh người.
"Cả con sông này đều có." Lâu Thất bổ sung thêm.
Cá sấu biến dị ở nơi này có rất nhiều, thực sự khiến nàng sởn tóc gáy. Là điều gì đã khiến con sông này có nhiều cá sấu biến dị tới vậy?
Ưng thở hắt ra một hơi, lo lắng nói "Xem ra những người trước đây chúng ta phái đi, không ít người đã chết trong miệng những thứ này." Nói xong hắn lại nheo mắt ngờ vực nhìn Lâu Thất "Sao ngươi lại biết những thứ này? Còn nữa, vốn tưởng thân phận của ngươi không có vấn đề nhưng bây giờ ta muốn hỏi, rốt cuộc ngươi là ai?"
Những cô gái bình thường nhìn thấy cảnh vừa rồi chắc sẽ sợ hãi phát khiếp còn nàng ấy thì không, ngược lại còn bình tĩnh hơn cả trước khi vào sơn cốc, khí chất cũng có chút ít thay đổi, như thể đột nhiên gỡ bỏ đi vẻ yếu ớt, rất có khí thế. Người con gái như vậy sao có thể là người dân bình thường được?
"Những thứ này trước đây ta từng nhìn thấy rồi, còn nữa, ta chỉ có thể nói, ta không phải người của bất cứ thế lực đối địch nào, ngoài ra, Lâu Thất là tên thật của ta, ngươi không tin thì có thể đi điều tra." Điều tra ra được mới lạ.
"Được rồi." Trầm Sát ngắt lời Ưng muốn hỏi tiếp. Bất luận nàng ta là ai, tới từ đâu, có mục đích gì, nàng ta có thể giúp hắn giảm đau vậy thì chỉ có thể ở bên cạnh hắn, không thể đi đâu được. Nếu như nàng ta dám trốn, hắn không ngại lấy đi tính mạng của nàng ta.
Lâu Thất liếc mắt nhìn Ưng, quay đầu hỏi Trầm Sát "Thị vệ đại ca kia sao lại chết vậy?"
"Mây gai độc."
Mây gai độc là một loại thực vật, giống như một loại dây mây bò trên mặt đất, nhưng trên thân có đầy gai, trong gai có kịch độc, chỉ cần đâm vào huyết quản, độc dịch sẽ ngấm vào máu chảy đi khắp người, người sẽ rất đau đớn nhưng thời gian đau đớn không lâu vì hắn sẽ chết ngay lập tức.
Loại kỳ độc này, Lâu Thất chưa từng gặp phải, nhưng nàng từng đọc được mô tả về nó trong cuốn Kỳ Vật Chí mà đạo sĩ thối biên soạn, loại thực vật này đã tuyệt chủng ở thế kỉ hai mươi mốt, trong rừng rậm nhiệt đới cũng không thấy bao giờ. Được thôi, bây giờ tới đây, mây gai độc cũng có thể tận mắt nhìn thấy.
Lâu Thất tin rằng, những thứ trong Kỳ Vật Chí của lão đạo sĩ biên soạn, chắc nàng sẽ có cơ hội nhìn thấy. Nhưng nàng không muốn nói đây là tâm trạng mong đợi, vì trong số đó có rất nhiều thứ nàng hoàn toàn không muốn nhìn thấy.
Trầm Sát liếc mắt nhìn Lâu Thất, hơi nheo mắt lại. Nói tới mây gai độc, nàng ta chỉ nhíu mày, nhưng rõ ràng biết hoặc từng nghe tới loài thực vật đáng sợ này. Hắn không biết tại sao nàng lại biết được loại thực vật mọc ở vùng thâm sơn cùng cốc nguy hiểm trùng trùng này.
Xem ra, cô gái từ trên trời rơi xuống này có rất nhiều bí mật. Có điều, cho dù có nhiều bí mật thì đã sao nào? Nàng ta chỉ có thể làm thuốc giảm đau của hắn, vậy thì cần phải ngoan ngoãn ở bên cạnh hắn.
Tiếp theo, bốn người họ tìm kiếm kỹ lưỡng một lượt ở đây, hoa màu trắng có vô số nhưng không có bông nào là Mê Hồn Hoa, và cuộc tìm kiếm lần này mất hai canh giờ, trời đã về trưa. Trong sông có cá sấu biến dị, họ sao dám xuống sông bắt cá lên nướng ăn? Bên sông không có rừng, không có động vật nào có thể bắt để nướng thịt, vì thế họ chỉ có thể ăn lương khô.
Lương khô họ có mang theo, nhưng lương khô khô không khốc đương nhiên không thể ngon bằng các món nướng nóng hôi hổi, vì thế lương khô chỉ có thể ăn tạm trong những trường hợp thế này mà thôi.
"Chúng ta cần phải qua bên kia sông." Ưng nói, lại nhìn Lâu Thất, hỏi Trầm Sát "Chủ tử, bên kia có rừng rậm, sẽ nguy hiểm hơn, hay là để Lâu Thất ở đây đợi chúng ta?"