⬅ Trước Tiếp ➡
 Lâu Thất sững ngời "Thần kỳ vậy sao?" Nàng vỗ vai hắn nói "Vậy đặt ta xuống, ta có thể giúp tìm kiếm."
 Ánh mắt Trầm Sát chùng xuống, nàng ta vỗ vai hắn như vậy giống như đang đối xử với một thú cưỡi... chết tiệt.
 "Không cần ngươi tìm, ngươi cẩn thận một chút là được " Ưng trừng mắt nhìn nàng, nói "Ngươi tưởng rằng nơi này là thế ngoại đào viên? Có biết trước đây chúng ta từng phái bao nhiêu tốp người tới không?"
 "Bao nhiêu?" Lâu Thất ra vẻ hiếu kỳ.
 "Ba tốp tổng cộng sáu mươi người."
 "Bọn họ đều thất bại trở về sao?"
 "Không." Sắc mặt Ưng sa sầm, thoáng vẻ bi ai, nhìn sơn cốc bao la, giọng nói buồn bã "Họ chết hết rồi, tất cả đều chết tại đây."
 Lâu Thất sững người.
 Sáu mươi người đều chết hết cả?
 Xem ra nơi này nguy hiểm hơn nàng tưởng tượng nhiềụ
 "Mê Hồn Hoa dùng để làm gì?"
 Ưng thấy Trầm Sát không ngăn cản hắn nói liền tiếp tục trả lời "Chủ tử trúng độc, Mê Hồn Hoa chính là một vị thuốc giải, chúng ta nhất định phải tìm ra "
 Thì ra mười lăm hàng tháng hắn biến thành huyết nhân và mắt đỏ là vì trúng độc sao? Loại độc nào bá đạo tới vậy, có thể khiến hắn toàn thân rỉ máu, mắt biến thành màu máu, người không còn chút sức lực nào, đau đớn khôn cùng, không thể nhúc nhích?
 Lâu Thất liếc nhìn bóng Trầm Sát ngẫm nghĩ. Có thể phái nhiều người đi giúp mình tìm một bông hoa tới vậy, hơn nữa lại còn có người muốn lấy mạng hắn, thân phận của người đàn ông này chắc chắn không đơn giản.
 "Vậy chúng ta từ từ tìm."
 "Không từ từ được, kỳ hạn mười ngày của Mê Hồn Hoa đã trôi qua tám ngày rồi, chúng ta chỉ còn lại hai ngày thôi." Ưng nói.
 "... Vậy mấy ngày vừa qua sao không nhanh chóng lên đường Các người như vậy là lãng phí thời gian " Lâu Thất cả giận trừng mắt nhìn hắn.
 Ba ngày trước mặc dù họ vẫn mải miết lên đường nhưng hắn có thể nhận ra, tốc độ không hề nhanh, họ lại còn bắt nàng nướng cá, nướng thịt.
 Ưng đưa mắt nhìn Trầm Sát, gượng cười lắc đầụ Chủ tử biết Mê Hồn Cốc nguy hiểm trùng trùng vì thế không muốn họ nhanh chóng lên đường hao tốn sức lực, tới khi vào trong sơn cốc sẽ càng thêm nguy hiểm. Thà kéo dài thời gian vào cốc cũng phải để họ ăn ngon ngủ kĩ, như vậy khi gặp nguy hiểm, cơ hội thoát thân của họ mới lớn hơn. Những thị vệ hy sinh trong sơn cốc trước đây khiến bọn họ đều vô cùng đau lòng Đó là nhóm Giáp...
 Nhưng những điều này hắn cảm thấy không cần phải nói với một thị nữ.
 "Đi thôi " Trầm Sát bình tĩnh, hắn giơ tay ôm lấy eo Lâu Thất đi về phía trước.
 Lâu Thất liếc nhìn bàn tay trên eo mình có chút đắn đo, bây giờ hắn không phát bệnh, đâu cần ôm nàng đâu? Nàng có thể tự đi. Đại gia, ngươi chắc chắn đây không phải là quấy rối chứ?
 Nhưng liếc nhìn Trầm Sát lạnh lùng nàng liền phủ nhận suy nghĩ đó, nhìn bộ dạng không hề có hứng thú với nữ giới của hắn, sao có thể quấy rối nàng được, mặc dù nàng cảm thấy mình cũng xinh đẹp tới mức hoa gặp hoa nở.
 Dưới chân là bãi cỏ mềm mại nhưng xen kẽ cũng có vài bông hoa, vì thế bọn họ không thể đi quá nhanh, thi thoảng vẫn phải tìm Mê Hồn Hoa.
 "Chủ tử, sơn cốc quá rộng lớn, hay là chúng ta chia nhau ra." Ưng đề nghị.
 "Kéo giãn khoảng cách, nhưng phải nằm trong tầm nhìn của nhaụ" Trầm Sát lên tiếng.
 "Tuân lệnh."
 Mấy người lập tức tản ra, mỗi người tìm kiếm ở một khu vực.
 Lâu Thất vốn cũng muốn tới một khu để tìm nhưng Trầm Sát không đồng ý, Lâu Thất chỉ đành đi bên cạnh hắn, những người kia tuy cách xa nhưng vẫn có thể nhìn thấy bóng họ.
 "A "
 Bỗng nhiên ở phía xa có một tiếng kêu thảm thiết vang lên.
 "Ở nguyên đây " Trầm Sát trầm giọng nói một câu sau đó bay người lên, lao về phía thị vệ mới thét lên kia. Trong không khí mùi máu tanh lan tỏa theo gió, Lâu Thất có dự cảm, thị vệ kia lành ít dữ nhiềụ
⬅ Trước Tiếp ➡