"Dì à, hôm nay ngài hẹn cháu đến đây là có chuyện gì sao?" Vu Lâm hạ mi mắt, nhấp một ngụm cà phê, vị đắng của cà phê lập tức lan tràn khoang miệng, cậu vừa lòng nhấm nháp dư vị trên đầu lưỡi.
“Cậu cũng biết từ trước đến nay tôi không thích quanh co.” Vu Lâm ngồi đối diện với vị phu nhân ưu nhã đang vuốt ve chiếc khăn choàng trên vai, nhìn cậu với vẻ kiêu ngạo và khinh thường.
"Ngài nói thẳng đi."
"300 vạn, rời khỏi con trai tôi." Người phụ nữ lấy ra một tấm séc từ trong túi xách của mình, sau đó đặt nó trước mặt Vu Lâm.
“Cái này chỉ sợ......” Ánh mắt Vu Lâm nhìn về phía vị phu nhân nhà họ Cố lập tức chuyển sang kinh ngạc, hoảng sợ và bi thương.
"Tôi thấy cậu xuất thân khiêm tốn lại là một nam nhân, Cố gia không thể bởi vì cậu mà đoạn tử tuyệt tôn, vì tương lai của con trai, người mẹ như ta nhất định phải vì nó mà thu dọn đống hỗn độn này."
Vu Lâm nhìn thẳng vào người phụ nữ trước mặt, đôi mắt híp lại, trong mắt tràn đầy ý cười, "Dì à, dì dạy con thật tốt. Hai đứa con trai không tranh giành mà biết yêu thương và chia sẻ với nhaụ.."
“Cậu cảm thấy quá ít sao?” Người phụ nữ ngắt lời, tiện tay rút từ trong túi xách ra một xấp ngân phiếu, “Vậy thêm 300 vạn nữa.”
“Cháu không nghĩ quan hệ giữa chúng cháu có thể đo bằng tiền.” Vu Lâm nhìn thẳng không chút sợ hãi.
“600 vạn đã rất nhiềụ”
“Dì à, ngài đang ép cháu sao?” Vu Lâm nhướng mày.
"1 triệu, rời khỏi hai đứa con trai tôi."
Vu Lâm trầm mặc một hồi, cúi đầu xuống, tóc mái che đi đôi mắt trong trẻo, sau đó ngẩng đầu nói "Được, vì tương lai của bọn họ, cháu đi."
Dứt lời, Vu Lâm lấy hai tấm chi phiếu từ tay người phụ nữ, xoay người rời đi, cố gắng làm cho bóng lưng có chút buồn bã, để lại bà ta ngơ ngác nhìn ly cà phê đen còn sót lại trước mắt, “Thu phục dễ dàng như vậy? Hừ, quả nhiên vẫn là vấn đề về tiền bạc.”
Sau khi rời khỏi quán cà phê, Vu Lâm lập tức gọi điện cho bạn thân của mình để đặt vé máy bay, "Trâu Tùng, Trâu Tùng Là tớ đây ”
"Sao vậy?"
"Nhanh đặt cho mình một vé đi Hawaii, tốt nhất là chuyến bay ngày mai, không thì tối nay Tốt nhất đêm nay "
"Gấp như vậy. Chạy nạn à?" Tiếng cười đùa trong điện thoại truyền ra.
"Còn gấp hơn chạy nạn nữa, nhanh lên Làm xong nói cho tớ biết Bây giờ tớ về nhà thu dọn hành lý."
“Này, cậu nói rõ đi, rốt cuộc là sao?”
“Một lời khó nói hết, chờ tớ tới rồi Hawaii, xác định an toàn rồi nói cho cậu ” Vu Lâm bước nhanh về nhà, hai tên lang khuyển không phải là thứ mà người bình thường có thể đối phó.
1 giờ sáng khi Vu Lâm ngồi trên máy bay đến Hawaii, cậu mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.
“Hiện tại an toàn rồi.” Cậu đơn thuần nghĩ, có lẽ cậu đi nước ngoài du lịch mấy năm trở về, hai tên chó sói kia sẽ quên cậu, nói không chừng bọn hắn sẽ bị mẹ ép buộc kết hôn, chính mình có tiền lại có sắc, đến lúc đó muốn chơi thế nào thì chơi.
Thật sự là ngu xuẩn, vừa mới tưởng tượng tiếp theo nên chơi đùa vòng quanh thế giới thế nào, lại không phát hiện máy bay mãi mà không cất cánh, sau đó một bóng đen chắn ở trước mặt cậụ