Bà Lệ lại hoàn toàn trầm mặt xuống, cười lạnh nhạt một tiếng "Môn đăng hộ đối ư? Con nghe cho rõ đây, chỉ cần tôi còn sống, thì nhà họ Lệ chỉ nhận một mình Tần Thư Niệm là cháu dâu duy nhất " Vừa dứt lời, Lệ Dị Thần từ cầu thang đi xuống, "Bà ơi, mọi người đang nói gì vậy?" Bà Lệ trong lòng vẫn chưa nguôi giận, ngay cả với cháu trai bà cũng không đưa sắc mặt tốt qua nhìn anh "Cái gì mà oanh oanh yến yến, thật tưởng được làm nhân tình của Dị Thần thì có thể dễ dàng bước vào cửa nhà họ Lệ chúng tôi hay sao? Tôi nói cho các ngươi biết, không thể nào " "Nhà họ Lệ chúng ta từ xưa tới nay đều có gia phong chính phái, không dung thứ cho bất kỳ tiểu tam và tra nam nào " Sắc mặt Lệ Dị Thần cứng đơ, Tống Quán Quán đứng bên cạnh ngẩng đầu lên nhìn anh, đôi mắt to thấm đầy nước mắt, dáng vẻ như muốn khóc mà lại không khóc, trông rất đáng thương.
Nhưng ngược lại thì Tần Thư Niệm cảm thấy vô cùng lúng túng, cô đứng dậy đỡ bà Lệ ngồi xuống, rồi lại rót cho bà một ly nước nóng "Bà ơi, vốn dĩ chứng họ của bà vẫn chưa khỏi, nói lớn tiếng sẽ làm tổn thương cổ họng" Lệ Dị Thần nắm chặt bàn tay thành củ đấm nhưng rồi lại từ từ thả ra "Bà ơi, bà biết mà, người trong tim cháu bấy lâu nay luôn là Quán Quán, vốn dĩ cưới Thư Niệm không phải ý của cháu, miễn cưỡng duy trì một cuộc hôn nhân không có tình cảm là đau khổ cho cả hai, chi bằng dễ hợp dễ tan, con cũng sẽ bù đắp thật tốt cho cô ấy... " "Bù đắp thế nào? Thời gian của cháu có quý giá bằng tuổi thanh xuân của Tiểu Niệm hay không, cô ấy có điểm nào có lỗi với cháu, bốn năm rồi, bưng trà rót nước, thấu tình đạt lý, cho dù là một tấm sắt cũng bị làm tan chảy, còn cháu thì sao, cứng đầu cứng cổ Năm xưa chẳng lẽ bà không cho cháu với người phụ nữ đó được toại nguyện hay sao, là cô ấy đã lựa chọn bỏ cháu mà đi, để cháu như một con chó mà đuổi theo phía sau, thiệt thòi mà cháu phải chịu từ cô ấy chẳng lẽ còn chưa đủ hay sao?" Tống Quán Quán đứng bật dậy, chưa kịp mở miệng đã nước mắt lưng tròng "Bà ơi, cháu xin lỗi, cháu biết năm xưa là cháu đã có lỗi với Dị Thần.
Trong những ngày xa cách anh ấy, cháu cũng đau khổ vô cùng, sự dày vò trong nhiều năm qua, đủ để cháu nhận ra cháu thực sự không thể rời xa anh ấy, vì vậy cháu mới lựa chọn quay về, lần này, cháu nhất định sẽ dùng cả đời mình để chứng minh cháu yêu anh ấy " Bà Lệ trừng mắt, khi nhìn thấy mọi người lại sắp sửa cãi nhau, Tần Thư Niệm nhanh tay đưa ly nước tới miệng Bà Lệ "Bà ơi, bà uống chút nước trước đã.
" Đợi Bà Lệ uống một ngụm nước, cô mới nhẹ nhàng nói "Bà ơi, không phải vấn đề của anh ấy, là cháu không còn thích nữa.
" Cả phòng khách lập tức rơi vào im lặng đến mức kỳ lạ.
Tần Thư Niệm, người đang ở giữa tâm bão, sau khi nói ra những lời này, trông cô bình thản như vừa thoát khỏi cái kén đã trói buộc cuộc đời mình.
"Giống như lời bà đã nói, không cần phải dùng tuổi thanh xuân của mình để cố gắng làm tan chảy một hòn đá không thể tan chảy, không đáng đâụ