⬅ Trước Tiếp ➡
Không thể ngờ được là Tần Thư Niệm lại dám phớt lờ mình, Lệ mẫu cuối cùng cũng không nhịn được, lạnh lùng hừ một tiếng rõ to "Thật không có phép tắc, thấy trưởng bối cũng không biết chào hỏi, cô đang đợi trưởng bối chào hỏi cô hay sao?" Tần Thư Niệm mim cười nắm tay bà Lệ, giọng nói vẫn ngọt ngào như thường lệ "Bà ơi, dạo này bà họ có đỡ hơn không, canh tuyết lê mà trước đây cháu nấu cho bà uống, bà uống có quen không?" Bà Lệ rất thích cô, nhẹ nhàng vỗ tay cô "Cháu là người chu đáo nhất, luôn quan tâm đến sức khỏe của bà, nước canh đó bà đã uống hết rồi, cơn họ cũng đỡ nhiều " Tần Thư Niệm gật gật đầu "Nếu bà thích, lần sau cháu sẽ nấu thêm và mang tới cho bà.
" Bị xem như người vô hình, giọng điệu của Lệ mẫu càng thêm cứng nhắc "Đã sắp ly hôn rồi, đừng dây dưa không dứt nữa, đã hưởng thụ vinh hoa phú quý không thuộc về mình suốt bốn năm rồi, sao còn không biết điều như thế chứ?" Tần Thư Niệm chưa kịp mở miệng, bà Lệ đã dùng gậy đập mạnh xuống đất "Trong bốn năm Tiểu Niệm gả vào nhà ta, luôn cần cù chăm chỉ, hiếu thảo hiểu chuyện, năm trước nghe nói con bị đau dạ dày, cô ấy đã đặc biệt tìm phương thuốc cổ, một ngày ba lần nấu thuốc mang tới cho con, năm ngoái con chỉ buột miệng nói muốn ăn bánh bao Giang Nam, cô ấy đã dành hơn một tháng để học làm, sau đó làm cho con ăn bánh bao có hương vị đúng chuẩn của Giang Nam, sao hả, đều ăn cả vào bụng chó hết rồi à?" "Mẹ, sao mẹ lại bênh vực người ngoài chứ?" Gương mặt Lệ mẫu cực kỳ khó coi, không dám nổi giận với Bà Lệ, chỉ có thể hướng đôi mắt sắc lạnh về phía Tần Thư Niệm "Mẹ cũng không nghĩ xem, cô ấy có thân phận gì, không tiền không thế lại có tiền án từng ngồi tù, năm xưa nếu không phải mẹ kiên quyết, con không bao giờ cho cô ấy gả vào nhà Dù cô ấy có làm việc chăm chỉ, thì có ích gì, bốn năm rồi mà bụng không có chút động tĩnh gì, có nhà ai muốn bỏ ra số tiền lớn để cưới một con gà mái không biết đẻ trứng đâu chứ?" Bà Lệ trừng mắt nhìn bà "Con nói cái gì vậy hả?" Lệ mẫu sợ hãi rụt cổ lại, nhưng vẫn cứng đầu, nắm tay Tống Quán Quản, thì thầm "Vốn dĩ là như thế, chỉ có người có thân phận như Quán Quán, một phụ nữ danh giá xuất chúng mới môn đăng hộ đối với Dị Thần nhà chúng ta, hai người họ có gen tốt như thế, con mới có thể bảo đảm thế hệ sau của nhà họ Lệ không bị lệch lac.
" "Nếu không, để người phụ nữ đó sinh ra một tên tội phạm, thì mặt mũi nhà họ Lệ sẽ bị mất sạch " Nói tới mức khó nghe như thế, nhưng ngược lại Tần Thư Niệm lại không có ý định tranh cãi, cô thầm niêm chú thanh tâm, dù sao thì nhẫn nhịn qua ngày hôm nay là có thể hoàn toàn nói lời tạm biệt với nhà họ Lệ, hãy cứ xem như bị chó cắn vậy.

⬅ Trước Tiếp ➡