Người mà đội trưởng nuôi ở trong phòng, thật sự rất đẹp. Từ sau khi cậu tới đây, mỗi lần trên người của đội trưởng kiểu gì cũng sẽ xuất hiện một ít vết thương không biết từ đâu ra, không sâu, mà rất nông, vừa thấy đã biết là có người không chịu nổi, không cẩn thận mà cào lên lưng của đội trưởng, nhưng mấu chốt là loại người giống như đội trưởng của bọn họ lại da dày thịt béo, chút vết thương nhỏ đối với mấy người này mà nói thậm chí còn không cảm giác được. Không chỉ có vậy, gần đây đội trưởng cũng ít đi xã giao, mỗi lần làm xong một nhiệm vụ, người vừa mới trở lại căn cứ đã phi thẳng vào trong phòng, cứ như sợ người khác không biết anh muốn đi làm gì vậy.
Ở trong căn cứ, đàn ông không tiền không thế cũng không có dị năng là nhiều nhất, bọn họ không có tích phân cũng không có cửa đi tìm phụ nữ, qua thời gian dài, nếu bản thân tự có nhu cầu thì phần lớn là tự mình giải quyết, ngoài ra cũng có không ít người không thỏa mãn với năm ngón của mình, vì thế tìm người quen hẹn đi giải tỏa cho nhau.
Giờ phút này những chiến hữu đang vây quanh đống lửa uống rượu phần lớn đều đã trải nghiệm loại chuyện đó, riêng chỉ có đội trưởng nhìn những cái mông khô quắt kia liền theo phản ứng sinh lý mà buồn nôn phát tởm, giữ giá không chịu làm cùng người khác, miệng còn rống lớn nếu ai làm với anh thì về sau sẽ không có anh em gì nữa.
Lúc ấy còn rất to mồm, ai biết người này trong lúc không ai biết không ai hay liền cong.
“Chia sẻ với anh em tí đi, cái anh mang về kia … Thế nào?”
Mọi người đều bày ra vẻ mặt mập mờ, con mắt trông mong nhìn đội trưởng.
Lúc này nên đùa tục tĩu một chút, mấy kẻ đang ngồi ở đây đều là đàn ông, biết đêm tối nên nói cái gì để có thể làm cho một người đàn ông sôi trào máu nóng. Đội trưởng hút một ngụm khói, nhớ tới cơ thể trắng trẻo nõn nà kia của Tiểu Ngải, chỉ cần bị anh lấy một tay đè xuống thôi là không thể giãy giụa, cái chân thì vòng qua eo anh.
Cảnh tượng xinh đẹp quyến rũ động lòng người lướt qua ngay cả đôi mắt anh cũng chưa chớp lấy một chút, chỉ bình tĩnh phủi phủi khói bụi: “Chơi mông đàn ông thì còn thế nào nữa …”
“… Cũng chỉ vậy thôi.”
Lời này nghe cực kỳ điêu toa, hiển nhiên là không thể làm cho đám chiến hữu ở chung quanh vừa lòng.
“Cũng chỉ vậy là chỉ thế nào? Nói cho mọi người nghe một chút đi mà!”
Bị mọi người vây quanh làm phiền, đội trưởng lại đột nhiên không có tâm tình tiếp tục tán gẫu nữa, anh dập tắt tàn thuốc, tùy tiện ném đi, cũng không quan tâm mấy anh em ngăn cản, thuận miệng ứng phó vài câu rồi cầm lấy đồ của mình trở về.
Anh đi một đường đều thất thần, chờ đến lúc lấy lại tinh thần thì đã về đến trước gian phòng của mình.
Anh không gõ cửa, mà đá tung cửa ra một cách mạnh bạo, bộ dạng ma men say đến bí tỉ.
Cửa vừa mở ra, liền thấy Tiểu Ngải đang ngồi ở trên ghế, ngơ ngác nhìn ra phía bên ngoài cửa sổ. Mấy ngày nay cậu đã gầy đi không ít, cũng không phải do không ăn được gì. Đội trưởng mang đồ ăn đến cho cậu, cậu đều có thể ăn hết, chỉ là không biết do đâu mà vẫn gầy đi từng ngày.
Bên trong gian phòng chật hẹp có một cánh cửa sổ, từ đây có thể nhìn thấy phong cảnh ở bên ngoài. Tiểu Ngải bị nhốt ở trong phòng, ngoại trừ ăn cơm uống nước thì chính là chờ đội trưởng về rồi kéo cậu lên giường. Giữa thời mạt thế không có nổi một hoạt động giải trí. Tiểu Ngải vẫn luôn cực kỳ an tĩnh, mỗi ngày đều ngồi ở trước cửa sổ, vừa ngồi xuống là có thể ngồi suốt cả ngày.
Đương nhiên Tiểu Ngải không nghe thấy động tĩnh của đội trưởng ở bên này. Đội trưởng phát ra tiếng động lớn như vậy, mà cậu vẫn chẳng hề nhúc nhích. Đội trưởng không biết một mảng đen thùi lùi ở bên ngoài thì có cái gì đẹp, đi đến trước mặt cậu xem xét, là sương rơi xuống tấm thép mỏng đã gỉ trên cửa sổ, ngưng đọng thành một tầng sương trắng mỏng manh.
Bên ngoài quá lạnh, hơi nước đọng ở chỗ này liền biến thành bông tuyết, giống như những nụ hoa nhỏ bé, chiếu vào trong đôi mắt tròn xoe của Tiểu Ngải. Đội trưởng vươn tay ra gạt, sương vừa gặp phải ngón tay của anh liền lập tức tan biến, không còn sót lại gì. Tiểu Ngải bị cắt ngang, liền ngẩng đầu nhìn về phía anh.
Không biết có phải do Tiểu Ngải ngồi ngắm hoa sương quá lâu hay không, đội trưởng nhìn cậu, luôn cảm thấy lông tơ cứ như sương mà chạy vào trong ánh mắt anh, long lanh trong suốt, có hơi hơi lạnh lẽo, trong ngoài tản ra một luồng hơi thở thuần khiết sạch sẽ.
“Anh đã về.” Tiểu Ngải nhẹ nhàng gọi anh.
Giờ phút này, đội trưởng mới thật sự cảm nhận được hậu vị muộn màng của chầu rượu vừa rồi, thân thể vẫn lạnh, nhưng có một dòng nước nóng đang bốc lên tận đỉnh đầu, anh không phân biệt được đây là tức giận hay du͙© vọиɠ, dưới ánh mắt hoảng sợ của Tiểu Ngải, anh lại thô lỗ ném người lên trên giường.
Một thân anh toàn mùi rượu, cũng mặc kệ Tiểu Ngải có vui hay không, vừa đè ép người liền bắt đầu cởϊ qυầи áo.
Cũng không phải một trận làʍ t̠ìиɦ mặn mà gì.
Chỉ là đội trưởng không nhìn nổi dáng vẻ sạch sẽ thuần khiết đó của cậu.