⬅ Trước Tiếp ➡
Mấy ngày này, đội trưởng lại bị phái ra ngoài căn cứ rất nhiều lần, cấp trên cũng không giao cho anh nhiệm vụ khác, chỉ chuyên đi tìm thanh mai trúc mã ở trong miệng thủ lĩnh. Manh mối ở trong tay cũng không có nhiều, chỉ có dăm ba câu nói của thủ lĩnh, đặc điểm miêu tả đặc thù đều mơ hồ, căn bản là không thể nào tìm ra. Cấp trên cũng không chỉ trông chờ vào mỗi những cấp dưới như bọn họ ra ngoài tìm, mà dù là vô tuyến điện, hay thư từ qua lại gì đó, họ đều đã dùng tới, nhưng chính là tìm không ra.
Không rõ đã là lần thứ mấy phí công trở về, mấy người anh em quen biết với đội trưởng hẹn nhau trên một bãi đất trống vui vẻ uống một chén, cùng nhau nói chuyện phiếm. Cuộc sống sinh hoạt trong căn cứ cũng không thể nào so với lúc trước; ngoại trừ một ít đồ dùng sinh hoạt thiết yếu sẽ phân phát ra bên ngoài, thì tất cả các đồ vật khác đều phải dùng tích phân để đổi lấy, còn tích phân kiếm từ đâu ra, thì chính là nhờ việc hoàn thành nhiệm vụ, săn gϊếŧ tang thi rồi moi tinh hạch ở trong đầu tang thi, là có thể đổi lấy tích phân.
Đội trưởng cùng với mấy anh em đều là dị năng giả, mà hai trò tiêu khiển trong mạt thế chỉ đơn giản có rượu hoặc xoạc, nhưng hai dạng này cũng rất hiếm, tích phân vừa đến tay là đã xài hết sạch. Đêm nay tụ tập cùng nhau, vài người khó khăn trích ra mấy điểm, đến chỗ cấp trên đổi lấy mấy bình rượu.
Gió bấc thổi đến, một đống lửa được dựng lên giữa bãi đất trống, vài người quây quần cùng một chỗ, rượu vào lời ra.
“Tôi nói chứ, thủ lĩnh chỉ tổ phí công thôi, cái thời gian đi tìm Số 1, còn không bằng đem chỗ tài nguyên tiết kiệm được mà đi bắt tang thi ấy!” Mấy ngụm rượu xuống bụng, cảm giác say chuếnh choáng dồn lên não, mấy lời ngày thường không dám nói lúc này đều phun hết ra.
Số 1 là cách gọi khác do bọn họ đặt cho người mà thủ lĩnh muốn tìm. Bởi vì nhiệm vụ này vẫn luôn được ưu tiên ở vị trí số một, nhưng trong lòng mỗi người cũng đều rõ ràng, đây đại khái là một nhiệm vụ không có khả năng hoàn thành được.
Nguyên nhân mà thủ lĩnh nhất định phải tìm được người, trong lòng mọi người cũng đều rõ rành rành, không phải là vì tình nghĩa anh em gì gì đó, mà bởi vì thủ lĩnh của bọn họ là cong, từ trước mạt thế đã thích đàn ông, trong lòng còn có ánh trăng sáng (bạch nguyệt quang). Mà bạch nguyệt quang này cũng chẳng phải ai khác, chính là thanh mai trúc mã mà hắn hiện tại đang hao hết trăm cay ngàn đắng muốn tìm.
Thời thế đổi thay, phụ nữ đã trở thành một giống loài quý hiếm, mấy thằng đàn ông nội tâm thẳng tắp đều sinh hoạt cùng nhau, ngày ngày nhìn thân thể của người đồng giới lắc qua lắc lại ở trước mắt, ngay cả người thẳng tắp cũng phải bị bẻ cong vài phần, huống chi là bản thân thủ lĩnh của bọn họ đã cong triệt để từ trước.
Mấy thân tín dưới trướng thủ lĩnh cũng đều là người thông minh, không tìm thấy bản chính, thì có thể tìm một ít thế thân mà, biết rõ là không thể tìm thấy người, thế là quay xe bắt đầu tìm kiếm đàn ông có nhan sắc xinh đẹp.
Bởi vì trong lòng có ánh trăng sáng, nên thủ lĩnh vẫn luôn giữ cho mình trong sạch, không hề làm xằng làm bậy. Nhưng ánh trăng sáng cùng với nốt ruồi son, ai vượt mặt ai còn chưa biết đâu, nên tùy tiện tìm một tên đàn ông xinh đẹp, thay thế vị trí ánh trăng sáng ở trong lòng thủ lĩnh, là cuộc sống của mọi người đều có thể trôi qua nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
“Lại nói, dạo gần đây có người nào đó diễm phúc không cạn* ha …”
(*: thường chỉ khi đàn ông có duyên với phụ nữ.)
Đội trưởng đang vừa hút thuốc vừa suy nghĩ, vốn chẳng liên quan gì, đề tài lại đột nhiên chuyển lên trên người anh. Anh lấy lại tinh thần, quay đầu nhìn về phía chúng bạn tốt, đã thấy tất cả mọi người đều đang dùng ánh mắt xem kịch hay nhìn anh một cách đầy trêu chọc.
“Nhìn tôi làm gì.”
Chuyện tự ý dẫn người ngoài vào căn cứ, không to cũng không nhỏ. Dù sao cũng là chuyện trái với quy định, nên cũng không có người nào truyền tin bừa bãi ra ngoài, chỉ truyền trong nội bộ mấy người quen biết nhau mà thôi. Cũng thật trùng hợp, tất cả những người biết đội trưởng mang theo Tiểu Ngải vào căn cứ, hầu như đều có mặt ở đây vào lúc này.
Mấy người này đều biết, vài ngày trước đội trưởng từ bên ngoài ôm theo cậu trai này trở về, còn chưa đi báo cáo nhiệm vụ, đã khiêng người lên hỏa tốc chạy vào trong phòng, nếu không phải có cấp dưới đi gọi, không biết còn muốn ở trong phòng cọ xát đến bao giờ.
⬅ Trước Tiếp ➡