"Anh trai của cô ấy như thế nào?"
"Không ồn ào cũng không khóc lóc, ngoại trừ hỏi thăm bác sĩ tình hình ra sao thì không lên tiếng nữa."
Kha Nhụy vừa nói vừa đưa cho cô một tập tài liệu, bên trong là đủ mọi tài liệu chi tiết về Phó Chi, một trang giấy đã khái quát một cuộc đời của cô ấy: Thiếu nữ không bằng lòng với cuộc sống tầm thường nơi thị trấn nhỏ, muốn dùng nhan sắc để ra ngoài kiếm sống, đến Kinh Châu rồi mới phát hiện ở đây dùng nhan sắc chẳng phải chuyện hiếm lạ.
Anh Trai Phó Thành của cô thì tuyệt nhiên lựa chọn một con đường khác hoàn toàn: Mười tám tuổi nhập ngũ, một năm sau thi đậu vào trường quân đội, tốt nghiệp rồi tham gia vào đội xung kích báo tuyết, đã tham gia không ít những nhiệm vụ nguy hiểm. Trong nhiệm vụ rút lui khỏi nam Sudan, do anh nhiều lần qua lại trong khu vực chiến đấu giải cứu hơn hai mươi thường dân Trung Quốc nên anh được tặng bằng khen hạng nhất.
Người như thế này, vốn nên ở trong quân đội để từng bước thăng chức mới đúng, nhưng năm ngoái anh lại lựa chọn rời quân ngũ, gia nhập vào công ty vệ sĩ cá nhân, trở thành một nhân viên vệ sĩ.
Nhìn gương mặt góc cạnh đường nét rõ ràng trên tấm hình, Anh Hiền cứ cảm thấy quen mắt, nhưng lại không nhớ ra là đã gặp ở đâu rồi. Khi cô bước vào hành lang bệnh viện, từ xa đã nhìn thấy tấm lưng như thước của người kia, kí ức bị đè nén thoáng cái cuồn cuộn xuất hiện.
Lại là anh, vệ sĩ của cô tiểu thư nghiện ma túy.
Nghe thấy tiếng bước chân, Phó Thành cũng trước tiên nhìn người đi tới. Hai cô gái trẻ một trước một sau xuất hiện, người đi phía sau mặc một chiếc áo sơ mi trắng bằng lụa và một chiếc váy màu hồng, bước đi với tốc độ chậm.
Nhìn cô không quá hai mươi bốn hai mươi lăm tuổi, ăn mặc vô cùng đoan trang, không thấy già dặn, chỉ là hiếm thấy có người trẻ tuổi nào ăn mặc như vậy.
Phó Thành cau mày. Anh đoán không ra hai người này đến là vì chuyện gì, nhưng nhất định không phải đến để an ủi.
"Anh Phó, anh ổn chứ, rất xin lỗi vì quấy rầy anh vào lúc này, nhưng chuyện của em gái anh nên xử lý càng sớm sẽ càng tốt cho tất cả chúng ta --"
Kha Nhụy bước lên giải thích rõ tình hình, không hề đề cập đến tên của Lục Hiên và không thuật lại nguyên do gây ra tai nạn xe, mà chỉ nói bây giờ nên làm gì.
Phó Thành không ngốc, anh hiểu được ẩn ý qua những gì Kha Nhụy nói. Cô ấy đang uyển chuyển khuyên bảo anh rằng: Tai nạn xe không liên quan đến chủ xe, mà nếu anh đã không tìm được người tài xế kia thì chi bằng ngoan ngoãn ngậm miệng đổi tiền, có thể lấy được bao nhiêu hay bấy nhiêu.
Phó Thành mím chặt môi mỏng, không nói một lời, sự tủi nhục và lửa giận bùng cháy trong lồng ngực anh. Chờ đối phương nói xong, anh lạnh lùng đáp: "Mời về cho."
Kha Nhụy sửng sốt, nhất thời không biết nên giải quyết thế nào, mình khuyên hết nước hết cái cả buổi trời mà chỉ đổi lấy được ba từ đó. Cô ấy định khuyên nữa, nhưng khi đối diện với mắt của anh, cô ấy bỗng nghẹn lời, khí thế lập tức yếu đi hẳn.