⬅ Trước Tiếp ➡
Vẫn luôn có tin tức đồn đãi rằng, mẹ ruột của Anh Thận là một vị Ảnh hậu tam kim (*) nào đó. Đối với chuyện lần này, nó chỉ là một chuyện tầm thường nhợt nhạt giữa Tưởng Chấn và vị Ảnh hậu đó, lâu ngày rồi mọi người cũng quên đi tin đồn về người phụ nữ má thắm môi son này. thế nhưng cùng với ngày tháng Anh Thận lớn lên, nét mặt của cậu ta càng lúc càng giống với vị Ảnh hậu kia.
(*) Tam kim ví dụ gồm: Kim Mã, Kim Kê, Kim Chung. Ba giải thưởng điện ảnh hàng đầu.
"Anh Thận, sao em lại ở đây?"
Anh Thận giơ cao chiếc cốc trong tay, "Đưa cà phê cho chị." Cậu ta biết thói quen của cô, đúng sáu giờ thức dậy, việc đầu tiên rời giường chính là uống cà phê. Cậu ta ở dưới lầu chờ đến sáu giờ cũng chưa thấy bóng dáng cô, nên dứt khoát lên lầu xem sao.
"Em nghe thấy hết rồi."
Anh Thận phóng khoáng gật đầu: "Tối hôm qua là em biết rồi, động thái của anh tư lớn như thế, rất khó để không biết đến." Cậu ta biết cô lo lắng chuyện gì bèn nói: "Những người khác đều không ở nhà, bố không về, dì Đỗ đưa em trai về nhà mẹ đẻ, chỉ có em ở đây."
Anh Hiền âm thầm thở phào.
Anh Thận lặp lại lần nữa: "Chị ba, chị không nên cứu cô ấy."
Tất nhiên cô biết chỉ cần Phó Chi tỉnh dậy thì có bao nhiêu phiền phức, cho nên vào lúc Kha Nhụy hỏi có cứu hay không cô đã do dự lâu như vậy.
Anh Hiền rũ mắt, hàng mi rậm che chắn con ngươi, lờ mờ khó bề phân biệt, "Cứu một mạng người hơn xây bảy tầng tháp."
Câu thanh niên lại cười: "E là trong nhà có mỗi mình chị suy nghĩ như vậy." Cậu ta chỉ mới mười chín tuổi, đường nét khuôn mặt vẫn còn tồn tại chút ít ngây thơ, lúc nở nụ cười càng khó phân biệt rõ giới tính.
"Cà phê ở đây, lạnh rồi thì chị đừng uống, xuống lầu em pha lại cho chị." Căn dặn hai câu, Anh Thận đặt cốc xuống rồi rời đi.
Nhìn bóng lưng cao gầy kia, Anh Hiền bất chợt nhớ lại khung cảnh lần đầu gặp cậu ta vào mười mấy năm trước.
Anh Thận năm tuổi mới được Tưởng Chấn đón về, Trần Phong nổi cơn tam bành, buông ra lời nói tuyệt đối không giúp kẻ khác nuôi con hoang. Trong nhà không có ai bằng lòng để ý đến cậu ta, cậu ta cứ im hơi lặng tiếng ngồi trên sofa ở sảnh ngoài. Cô nhìn thấy cậu ta đáng thương, ngoắc gọi cậu ta đến ăn trái cây, cậu bé nhảy xuống khỏi sofa chạy đến kéo tay cô.
Kể từ đó Anh Thận bám riết lấy cô, về lâu về dài, hai người còn giống chị em ruột hơn cô với Anh Tề.
Hiện tại, tới cả Anh Thận cũng đã phát triển thành người nhà họ Tưởng "Hợp tiêu chuẩn"..
Ngoài cửa phòng, chiếc đèn chùm cỡ đại bằng thủy tinh rọi thẳng từ tầng ba xuống sảnh tầng một, gạch lát nền bằng đá cẩm thạch phản chiếu ánh sáng chói lọi, lộng lẫy nhưng vô hồn. Ánh sáng rực rỡ giống như một cái miệng đầy răng sắc nhọn, nuốt chửng từng người sống trong nhà họ Tưởng.
Tay chân nổi lên từng cơn ớn lạnh không thể diễn tả bằng lời, Anh Hiền không muốn nhìn nữa, ngoảnh mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Chưa đầy một giờ đồng hồ, Kha Nhụy lái xe xuất hiện, đón cô đi thẳng đến bệnh viện.
"Sếp, cô Phó cũng từ phòng phẫu thuật đưa ra ngoài rồi, bây giờ ở ICU, bác sĩ cũng không thể nắm chắc là người kia có thể tỉnh dậy hay không."

⬅ Trước Tiếp ➡