Nàng chớp chớp mắt, sương mờ trong mắt đọng lại thành nước, theo khóe mắt trượt xuống, liền bị đôi môi nóng bỏng của người đàn ông đuổi theo mút lấy, yếu hầu cuộn lăn, nuốt xuống. Hắn yên lặng nhìn thẳng vào nàng, đôi mắt đen tối chứa đầy dụ© Vọng Tim Thịnh Kiều Di đập mạnh, hơi thở nóng bỏng như muốn thiêu đốt vành mắt.
“Nhị ca, anh... anh muốn gì?” - Nàng không tin sẽ có miếng ngon trên trời rơi xuống, cũng không nhận thấy bản thân có gì cho Tả Thứ lừa gạt, không nhịn mà được hỏi, bởi vì nàng rất muốn điều mà Tả Thứ đã hứa.
Tả Thứ khẽ cười, vậy là hắn đã đoán đúng, tiểu lừa gạt này không phủ nhận. Nheo mắt lại, âm thanh khàn khàn mà gợi cảm vang lên “Muốn em.”
Chỉ có vậy? Lúc Thịnh Kiều Di nàng không thể tưởng tượng được, thì lại nghe tiếng hắn nói “Muốn trong lòng em có ta”
Trong lòng? Thịnh Kiều Di khẽ nâng mi, không biết nói gì cho phải. Nhưng nàng vẫn không thể từ bỏ ý định đến Hàng Châu, vì thế đưa mắt nhìn hắn đầy mong chờ.
Tả Thứ thở dài, nâng cằm nàng lên ngấu nghiến hôn, mang theo vài phần cứng rắn nói “Chỉ cần em đừng ở trước mặt ta giả ngu, thì ta sẽ thỏa mãn em.”
Thịnh Kiều Di suy nghĩ, nói nhỏ như muỗi kêu “Em thích nhị ca.”
Tả Thứ bị nàng dỗ ngọt, thầm nghĩ nếu hắn có thể dứt khoát cắn chết nàng thì đỡ bị chọc cho tức điện thế này. Nhưng ngay khi răng vừa chạm đến cần cổ trắng tuyết kia thì lại luyến tiếc, chỉ có thể dời đến cắn cắn vành tai nàng xả giận.
Nàng sống khiến hắn khó chịu, nhưng nàng chết thì hắn cũng không thể sống nổi. Thôi thì vẫn là tiểu không tim không phổi nàng lợi hại. “Không đủ, hắn muốn nhiều hơn”
Thịnh Kiều Di lại bắt đầu mềm nhũn, cơ thể nóng ran, thế nhưng trong đầu vẫn còn mong nhớ đến Hàng Châu nên lại hỏi “Nhiều như thế nào?”
Là nhiều như Lưu Lan Chi cam tâm gieo mình xuống Đông Nam, như Đỗ Thập Nương tình nguyện trầm mình cùng hòm châu ngọc.
Nàng không có, cũng không thể nghĩ thêm được nữa, phải làm sao đây. Trong đầu nàng giờ này chỉ có một chữ: Tuyệt
Sớm đã biết tâm của tiểu vô lương tâm này trống rỗng, Tả Thứ vẫn không nhịn được mà thở dài, Thôi vậy, thua trong tay nằng, hắn còn có thể giãy giụa sao.
Di chuyển xuống dưới, môi lưỡi dừng lại bên xương quai xanh của nàng, vừa hôn vừa nói “Giống như anh thích em nhiều đến như vậy?
“Nhị ca, anh thích em sao?”
Thịnh Kiều Di ngạc nhiên. Nàng lấy lòng Tả Thứ đương nhiên vì để làm cho hắn thích mình, nhưng nàng lại không hy vọng hắn có thể thật sự thích mình. Sự mâu thuẫn này, chính nàng cũng không thể lý giải được.
Tả Thứ ngẩn đầu, khẽ cắn chóp mũi nàng “Phải, chính là thích em kẻ lừa đảo này
Thịnh Kiều Di sờ sờ mũi, lau đi vết cắn hắn để lại, cười không nói gì. Khóe mắt cong cong, khiến Tả Thứ nhìn mà tâm tình nhộn nhạo. “Thế nào? Em đồng ý không?”
Thịnh Kiều Di nghĩ nghĩ, đầu gật nhẹ đến không thể nhìn thấy, nhỏ giọng nói “nhị ca, em đồng ý, chỉ cần là thứ em có, đều nguyện ý cho anh hết”.
Nếu như không có, thì nàng cũng không thể nào mà cho được, đây không tính là nói dối. Vì thể hiện thành ý, nàng dâng lên môi đỏ của mình, hôn nhẹ lên môi mỏng rồi nhanh chóng rời đi, đôi mắt to tròn chăm chú nhìn hắn.
Cũng chỉ là một cái hôn nhưng lại làm Tả Thứ nóng cả mắt.
Trời đất một trận quay cuồng, hai chân Thịnh Kiều Di đột ngột nhấc bổng bị Tả Thứ chặn lại ôm ngang. Nàng ôm cổ hắn hỏi “Nhị ca?”
Tả Thứ cuối đầu, ngậm lấy môi nàng hôn liếm, chân cũng không chút dừng lại “Vốn cũng không định làm... em... kẻ lừa đảo, là do em tự tìm lấy”.
Không đợi Thịnh Kiều Di hiểu rõ lời hắn nói, người đã bị đặt trên giường lớn mềm mại. Cái bóng đen lớn thuận thế đè lên ngăn bao lấy mắt nàng, cả thế giới của nàng chỉ còn hơi thở vương mùi thuốc lá của hắn. Một bên hôn môi, một bên vén lên váy ngủ của nàng, bàn tay to bắt lấy nơi tròn trịa mà nhẹ nhàng xoa nắn.
Mơ mơ màng màng nhớ lại, Thịnh Kiều Di cảm thấy mẹ mình nói thật đúng. Đàn ông đều chỉ mong muốn cơ thể của phụ nữ, chỉ cần không tự mình phân bua hơn thua với chính mình thì cuộc sống sẽ an nhàn hơn rất nhiều.
Nàng muốn đến Hàng Châu, thứ Tả Thứ muốn, cứ cho hắn là được.