Đi?
Đi đâu?
Nàng muốn hỏi, lại luôn bị cảm giác tê dại ở vành tai làm cho phân tâm.
Hai tay Tả Thứ siết chặt eo nhỏ cô gái trong lòng ngực, nhẹ nhàng nhấc lên, đầu gối thuận thế ép mở hai chân mềm mại của nàng, khóa nàng ngồi ở trên người mình. Một loạt động tác vô tình ngăn trở môi lưỡi, bất quá chỉ mới qua vài giây, đã khát không chịu được, lại đi gian díu cái miệng nhỏ kiều mị căn mướt.
Bàn tay nóng bỏng đỡ lấy gấy nàng, không cho nàng có cơ hội trốn thoát, đầu lưỡi trực tiếp xông vào trong miệng nàng, liên tục khuấy động, một hai phải đem từng chút từng chút hương vị của nàng hưởng qua hết mới thôi.
Thịnh Kiều Di hoàn toàn những ra thành một vũng nước, ngoại trừ mặc hắn “ta cần ta cứ lấy, cũng chỉ còn lại tiếng thở gấp.
Này kiều suyễn, lại thành thôi tình dược của Tả Thứ, hắn sâu nặng thở gấp, trên trán rịn ra một tầng mồ hôi mỏng.
Muốn ăn nàng.
Chỉ cần dùng một chút lực là có thể cắn rách làn da mỏng trong miệng, sau đó hút khô máu thịt của nàng, biến nàng trở thành một phần huyết nhục chả chính mình, rốt cuộc chạy không thoát.
Nước bọt trong miệng Thịnh Kiều Di đều bị hắn tước đoạt một giọt cũng không phí phạm, cô gái nhỏ miệng khô lưỡi khô, dùng hết tia sức lực cuối cùng, ngửa đầu tránh thoát môi lưỡi của người đàn ông, đôi mắt mê mang than nhẹ, “Nhị ca, ta khát –
Tả Thứ thuận thể dán lên cổ nàng, thân mật hôn môi, hãy còn chưa đã ghiền, lại duỗi ra đầu lưỡi, liếm một chút lại mút một chút, hàm răng cưa vào da thịt non mịn của nàng.
“Ta cũng khát...”
Thịnh Kiều Di cảm thấy bản thân sắp bị hắn ăn tươi nuốt sống, thân thể không nhịn được run rẩy, lại không phải bởi vì sợ, mà là vì một loại cảm giác nàng chưa từng biết đến, tê tê dại dại, giống như có một dòng điện len qua từng vết gặm cắn rải rác lan tràn khắp cơ thể, lại dồn xuống bụng nhỏ, toàn trường khó nhịn.
Đôi tay Tả Thứ trượt xuống dưới, nâng lên đùi mông thịt, xúc cảm no đủ mềm mại khiến hắn nhịn không được, thở dài thỏa mãn một hơi.
Giữa háng khoa trương dựng lên một túp lều vải, liền chèn vào giữa hai chân nàng. Nàng ướt, hắn đều có thể cảm giác được.
Tả Thứ hận không thể trực tiếp xé toạc lớp vải vướng bận, phóng ra Côn thịt của chính mình, xẻo cọ miệng huyệt ướt át, sau đó lập tức cắm vào nơi sâu nhất, cắm đến nàng nước chảy không ngừng, cắm đến khi nàng khóc lóc rên rỉ.
Nhưng hắn không thể, vẫn chưa phải lúc.
Hắn không chỉ muốn người, còn muốn trái tim của vật nhỏ không lương tâm này.
Hung tợn hôn nàng một ngụm, Tả Thứ liền ép buộc chính mình rời đi. Cảm giác hư không cũng theo đó ập tới khiến hắn thiếu chút nữa không nhịn được lại dán sát.
Cái trán tựa vào cổ nàng, Tả Thứ khàn khàn nói, “Ta biết em muốn rời khỏi Thượng Hải, rời khỏi cha nuôi, ta mang em đi, chúng ta đi Hàng Châu.”
Thịnh Kiều Di trong lòng chấn động, cụp xuống mi mắt, thở gấp nói, “Nhị ca, anh nói gì thế, em không nghĩ ngô!” Bả vai truyền đến một trận đau đớn, là Tả Thứ cắn nàng.
“Kẻ lừa đảo, đừng nghĩ ở trước mắt ta diễn trò.”
Tả Thứ ngẩng đầu, ôn nhu hôn lên khóe miệng nàng, lẩm bẩm dụ hoặc, “Nơi đó khí hậu cũng rất giống Thượng Hải, em sẽ thích, chúng ta đi Tây Hồ chèo thuyền, dạo vườn, mệt mỏi liền đi ăn canh suông cá viên cùng quả điều tô. Em mỗi ngày muốn làm cái gì thì làm cái đó, muốn đi đâu thì đi, tự do tự tại.”
Biết rõ không nên động tân, nhưng Thịnh Kiều Di vẫn không nhỏ được mơ màng nghĩ ngợi.
Tự do tự tại, thật tốt.
Nàng muốn.