Sáng sớm hôm sau, chuông báo thức vừa mớ reo lên hai tiếng, giai nhân vùi trong chăn liền tỉnh, tinh thần phấn chấn, mở to mắt, nhảy xuống giường.
Thay vào áo lam váy đen sớm đã được chuẩn bị từ trước, lại dùng kẹp tóc trân châu cài lên tóc dài, Thịnh Kiều Di đứng ở trước gương, càng nhìn càng vui vẻ.
Khóe miệng vẫn giương cao, nàng chạy xuống lầu ăn bữa sáng.
Đi được một nửa cầu thang, nàng phát hiện trong phòng ăn ngoại trừ Hạ Diễn và Lục Anh Thời, còn có thêm một người nữa, là một người đàn ông.
Người nọ đứng ở trước bàn ăn, đưa lưng về phía cầu thang, chỉ có thể thấy được cái ót đen nhánh.
Hắn mặc một chiếc áo tôn Trung Sơn cùng với quần tây đen, đường nét hình thể thẳng tắp gần như sắc bén. Vai rộng, eo hẹp, tạo thành một hình tam giác ngược hoàn mỹ, hai chân cân xứng thon dài. Mái tóc cắt ngắn là kiểu dáng thời thượng đang được lưu hành. Sống lưng thẳng tắp, tựa như cây tùng bách, so với người thường cao lớn hơn nhiều.
Chỉ cần nhìn bóng dáng liền biết người này nhất định vô duyên với hai chữ ôn hoà.
Trong lòng Thịnh Kiều Di dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Người nọ phát hiện tầm mắt hai người Hạ Diễn lướt qua chính mình, xoay người tìm kiếm xung quanh, nhìn thấy trên cầu thang một cô gái ăn mặc đồng phục học sinh, nhếch miệng cười, nâng lên hai tay về phía nàng.
“Tiểu muội, mau tới đây để nhị ca nhìn xem.”
Một hàm răng trắng như phát ra ánh sáng lạnh lẽo, giống như dã thú khát máu, khiến Thịnh Kiều Di khó thở.
Thật vất vả mới kiềm chế được gương mặt cứng đờ, gắn gượng tươi cười.
Nam nhân sải bước đi tới, cuốn theo cả gió lướt qua mặt nàng, trên cao nhìn xuống, mi mắt hơi ngưng trọng nhíu lại, “Sao, một năm không gặp, quên nhị ca rồi?”
Vừa nói, cánh tay lại lần nữa vươn ra. Trong đôi mắt đen kịch trần trụi ham muốn xâm lược.
Thịnh Kiều Di ổn định lại giọng nói, thuận theo, Không cam tâm tình nguyện mà vùi đầu vào vòng ôm của người đàn ông
“Nhị ca đừng trêu em, chỉ là lâu lắm không thấy nhị ca, tự dưng không biết nên nói gì mới tốt.”
Đôi cánh tay tựa như gọng kìm nhất thời gắt gao siết chặt lấy nàng, cơ bắp săn chắc cùng đường cong rắn rỏi, dù cách một lớp vải cũng có thể cảm nhận rõ ràng.
Tả Thứ không phí chút sức lực, dễ dàng bế người vào trong ngực, đặt gương mặt mềm mại trên bả vai mình, lãng cười xoay nửa vòng.
Hai chân bất chợt rời khỏi mặt đất, Thịnh Kiều Di sợ tới mức ôm chặt lấy cổ hắn.
“Tiểu muội, có nhớ nhị ca hay không ?”
Cơ thể còn treo trên người hắn, không muốn nhớ cũng phải nhớ. Thịnh Kiều Di gật đầu, đôi mắt, khóe miệng đều cong cong, ngọt ngào mỉm cười như một đường.
“Nhớ.”
Tả Thứ hài lòng lại mỉm cười, hàm răng sắc nhọn gần sát bên tai, tùy thời có thể cắn đứt động mạch của nàng. Hắn nghiêng đầu, bạc môi cọ vào vành tai non mịn của cô gái, thanh âm trầm thấp dày nặng, gần gũi gõ vào màng tại.
“Nhị ca cũng rất nhớ em.”
Dường như gió tuyết phương bắc cũng bị hắn mang về, lạnh đến thấu xương, Thịnh Kiều Di bất giác rùng mình một
cái.