⬅ Trước Tiếp ➡
Ngay lúc ấy, một bóng người nhỏ nhắn bất ngờ lao ra từ bụi cây, ôm chặt lấy Quân Bắc Chước với tốc độ cực nhanh không ai kịp phản ứng
Cẩm Tây vùi mặt vào lồng ngực anh, hít sâu mùi bạc hà dịu mát quen thuộc, cảm giác an yên và ấm áp lan toả trong tim.
Đã bao lâu rồi, cô mới lại được cảm nhận bình yên như vậy.
Từ kiếp trước, sau khi trúng kế của Giản An Tuyết rồi rời xa Quân Bắc Chước, cô chưa từng nếm lại cảm giác ấy.
Mùi trên người anh chính là hương bạc hà mà cô yêu thích nhất.
"Quân Quân, em nhớ anh lắm."
Giọng cô khàn khàn, khuôn mặt lấm lem cọ nhẹ vào quân phục của anh.
Từ giờ phút này, dù Giản An Tuyết có nói gì, cô cũng sẽ không tin; dù phải trả giá bằng tất cả, cô cũng không muốn rời xa Quân Bắc Chước thêm lần nào nữa.
Đôi mắt đen sâu của Quân Bắc Chước như bùng lên ngọn lửa khi nghe tiếng gọi “Quân Quân” dịu dàng ấy.
"Vừa rồi em gọi anh là gì?"
Cẩm Tây ngẩng đầu, đôi mắt trong veo ươn ướt nhìn anh chớp nhẹ "Quân Quân, sao thế?"
Quân Bắc Chước cúi xuống, trong mắt ánh lên tia sáng ấm áp đầy dịu dàng.
Trước nay Cẩm Tây luôn gọi anh cả họ lẫn tên, chưa bao giờ thân mật như hiện tại
Khóe môi anh hé cười, vòng tay càng siết cô chặt hơn
"Không sao, chúng ta về nhà."
Quý Ngôn đứng bên cạnh chứng kiến cảnh này, thiếu chút nữa thì trừng mắt rớt tròng.
Đây thật sự là Cẩm Tây ương ngạnh kiêu ngạo, luôn chỉ gọi Ngũ gia bằng họ tên đầy đủ đấy sao?
Sao lại ngoan ngoãn dịu dàng đến nhường này?
Chuyện này quả thật quá sức tưởng tượng
Dù ai cũng biết Ngũ gia bao dung, cưng chiều Cẩm Tây, nhưng thái độ của cô với Quân Bắc Chước thì ai mà không rõ. Cô nổi tiếng bướng bỉnh, kiêu kỳ, lúc nào cũng muốn cách xa anh đến mấy trăm dặm kia mà
Năm Cẩm Tây mười tuổi, cô được Quân Bắc Chước đưa về nhà. Anh dành cho cô mọi vinh dự, một thân phận cao quý, ngập tràn vinh quang.
Quân Ngũ gia, người đàn ông luôn nghiêm nghị, lạnh lùng, không để người ngoài tùy tiện đến gần, thế mà lại dịu dàng lạ thường với một mình cô gái nhỏ ấy.
Khắp thành Đế Đô, cứ ai trông thấy Quân Bắc Chước đều phải kính cẩn gọi một tiếng “Quân Ngũ gia”. Ấy vậy mà Cẩm Tây lại chẳng hề khách khí, lúc nào cũng gọi thẳng tên anh, chẳng chút kiêng dè.
Cẩm Tây được Quân Ngũ gia cưng chiều hết mực, khiến cô thành kẻ chẳng biết sợ ai, không bận tâm nể nang bất kỳ người nào.
Cũng bởi sự nuông chiều đó, anh vô tình nuôi lớn trong cô tính cách bướng bỉnh, ngang ngược. Đến khi Cẩm Tây bước vào tuổi dậy thì, cá tính càng thêm nổi loạn, kiêu ngạo, gần như chẳng ai quản nổi.
Thế mà ngay cả Quân Ngũ gia lạnh lùng, uy nghiêm trước mặt người khác, khi ở bên Cẩm Tây cũng không ít lần phát cáu đến méo mặt vì cô.
Nhưng lúc này, cô gái trước mặt lại trở nên ngoan ngoãn, dịu dàng như một chú mèo nhỏ; giọng nói mềm mại, đôi mắt trong veo ánh lên những tia sáng tinh nghịch, đáng yêu tới mức khiến người ta không kìm được muốn ôm vào lòng.
Nhìn bóng dáng yếu ớt ấy, ai có thể tin cô là Cẩm Tây nổi tiếng ngang tàng kia?
Giản An Tuyết vội vàng vùng khỏi tay người lính phía sau, chạy đến bên cạnh Cẩm Tây, lo lắng hỏi dồn

⬅ Trước Tiếp ➡