Chương 20
tốt lành này về nhà, báo cho Mục Quý Hòa biết.
Cô đi về hướng trạm xe buýt, lúc đi ngang qua một tiểu viện, tình cờ nhìn thấy hai chữ bán nhà viết bên trên đó khiến cô dừng bước.
Thành phố Khánh được xem là thành cổ, nơi vẫn còn lưu giữ rất nhiều công trình xưa.
Bên cạnh đó là thành phố duyên hải đang phát triển như vũ bão ở khu vực phía đông.
Thành phố Khánh nằm ở trung tâm của Trung Quốc, lúc này vẫn chưa được phát triển toàn diện như mấy chục năm saụ Cho nên những khu dân cư cũ, kiến trúc cũ vẫn chưa được người ta nhận ra giá trị của chúng.
Thành phố Khánh hiện tại chỉ có hai khu đang phát triển.
Một trong số đó vẫn đang xây dựng.
Người dân thành phố cho rằng vị trí địa lý của bọn họ không tốt.
Thêm vào đó, quá trình phát triển toàn diện khu vực Tây Trung Bộ lúc này vẫn chưa chính thức bắt đầụ Vì vậy những người muốn làm ăn lớn đều đổ xô vào vùng duyên hải.
Nhưng Mục Ảnh Sanh là người trùng sinh trở về, cô biết mảnh đất cũ này không lâu sau sẽ được đưa vào khu quy hoạch.
Cùng mấy tòa nhà cũ thời Minh Thanh ở phía sau tạo thành một điểm đến du lịch, kéo theo chất lượng sống của khu dân cư này được cải thiện rất lớn.
Nhà cửa ở đây dù giữ lại hay bán cũng sẽ thu được một khoản lời rất lớn.
Kiếp trước, sau khi tới thành phố Nam, Mục Ảnh Sanh vô tình gặp được một người đồng hương.
Người đó nói việc hối hận nhất chính là đã bán đi khu nhà ở thành phố Khánh.
Nếu như không bán đi, tới mười mấy năm sau, giá trị có thể tăng gấp hơn trăm lần.
Hiện tại, Mục Ảnh Sanh nhìn hai chữ bán nhà màu đỏ ở trước mắt, cảm nhận được tim mình đập có chút nhanh.
Nếu có thể thuyết phục Mục Quý Hòa mua lại chỗ này… Mặc kệ sau này có phát triển như thế nào có một căn nhà như thế này trong tay, cho thuê cũng được, tự mình dùng cũng tốt, đều vô cùng thích hợp.
Mục Ảnh Sanh mở cửa, trong lòng tính toán với số tiền tiết kiệm của Mục Quý Hòa liệu có đủ để mua căn nhà này hay không.
Sau tiếng cửa mở là một thanh niên thoạt nhìn tầm hai mươi tuổi đang đứng ở đấy.
Sau khi nhìn rõ người vừa xuất hiện, Mục Ảnh Sanh khó nén được sự kinh ngạc trong mắt.
Hôm nay là ngày quái quỷ gì vậy?
Sao lại toàn gặp người quen ở kiếp trước?
Nhiếp Trạch.
Em họ của Lệ Diễn Nghiêm túc mà nói, ở kiếp trước, Lệ Diễn nhìn cô không thuận mắt, luôn đối đầu với cô, trong đó hơn nữa lí do đều là vì Nhiếp Trạch.
Ở kiếp trước, Nhiếp Trạch rất thích cô.
Sau khi biết cô chưa được bao lâu, anh ta luôn theo đuổi cô.
Cô không thích Nhiếp Trạch, cũng đã từng nói vậy với anh ta.
Nhưng Nhiếp Trạch rất cố chấp.
Cho dù cô có nói anh ta không phải là kiểu người mà cô thích, hay là chân cô bị thương coi như nửa đời sau tàn tật, anh ta vẫn không thay đổi.
Mẹ của Nhiếp Trạch và mẹ của Lệ Diễn là chị em.
Mẹ Nhiếp Trạch coi thường cô, bà ấy cảm thấy xuất thân của cô không tốt, sức khỏe lại yếụ Bà ấy muốn cô rời xa Nhiếp Trạch, nhưng vì thể diện mà không muốn gặp cô.
Lệ Diễn được dì của anh ta nhờ vả, tới “cảnh cáo” cô rất nhiều lần Bảo cô tránh xa Nhiếp Trạch một chút.
Anh ta căn bản không biết đối với Mục Ảnh Sanh mà nói, cô cũng chỉ mong không cần phải gặp Nhiếp Trạch.
Bởi cứ mỗi lần cô gặp Nhiếp Trạch thì sẽ lại có chuyện