⬅ Trước Tiếp ➡

mình trở nên mạnh mẽ.” “Ý cô là xem quân đội là nơi cô rèn luyện?” Câu hỏi của đối phương thật quá xảo trá.
Nếu không phải Mục Ảnh Sanh được sống lại một lần nữa, nhất định sẽ không nghĩ tới câu hỏi rất đơn giản này sẽ có cạm bẫy.
“Báo cáo giáo quan.
Quân đội vốn chính là nơi để mọi người rèn luyện, tôi nỗ lực rèn luyện bởi muốn trở thành một người quân nhân ưu tú, có thể ra sức phục vụ đất nước.” Cô không nhìn Lệ Diễn, cố gắng thu hết tất cả cảm xúc của bản thân lại.
Mục Ảnh Sanh vẫn còn đang đợi đối phương đưa ra thêm mấy câu hỏi xảo trá nữa, nhưng anh ta lại chẳng nói lời nào.
Lệ Diễn nhìn tập tài liệu ở trên bàn, lại nhìn sang Mục Ảnh Sanh đang đứng nghiêm kia.
Cuối cùng cầm lấy chiếc bút ở bên cạnh, viết hai chữ thông qua lên trên bản khai.
Mục Ảnh Sanh đứng yên còn Lệ Diễn ngồi đó.
Nhìn thấy đối phương viết hai chữ thông qua, cô liền nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Đơn giản như vậy sao?
Lệ Diễn cầm lấy bản khai đưa tới trước mặt Mục Ảnh Sanh, cô chìa tay ra tính nhận thì Lệ Diễn lại đột nhiên thu tay lại vài phần, ánh mắt nhìn cô bỗng nhiên trở nên vô cùng sắc bén.
“Bạn học này, em có quen tôi không?” Lệ Diễn ở trong quân đội đã nhiều năm cho nên cảm giác đối với hoàn cảnh xung quanh cũng như phản ứng của người khác vô cùng nhạy bén.
Phản ứng khi cô gái này khi nhìn thấy anh rõ ràng rất lạ.
Bất kể là lúc mới gặp hay sau khi anh bắt cô hít đất cũng vậy.
Cho dù đối phương cố hết sức để che giấu, anh vẫn cảm nhận được Cô gái này quen biết anh.
Mục Ảnh Sanh trừng mắt nhìn, nhanh chóng đáp “Báo cáo, tôi không quen anh.” Cô đáp trả quá nhanh, ngược lại càng làm cho Lệ Diễn hoài nghi.
Anh vốn là người một khi đã gặp sẽ chẳng bao giờ quên, thân là quân nhân đối với người mình đã gặp qua dù chỉ một lần cũng sẽ có ấn tượng.
Mục Ảnh Sanh này… Ánh mắt rơi vào cái tên ba chữ trên tờ khai kia.
Lại nhìn khuôn mặt xinh xắn, tươi trẻ nhưng không mất đi khí khái anh hùng của Mục Ảnh Sanh.
Gương mặt như vậy nếu đã gặp qua, nhất định anh sẽ nhớ kỹ.
Lệ Diễn cứ mãi kéo dài mà không thông qua phỏng vấn khiến Mục Ảnh Sanh không thể khống chế mà có phần căng thẳng hơn.
Kiếp trước, Lệ Diễn ở trong quân đội có biệt danh là sát thần.
Đối với cấp dưới của anh ta mà nói, biệt danh đó là đồng nghĩa với sự vô cùng lợi hại.
Nhưng đối với cô mà nói, gặp phải Lệ Diễn biểu thị cô vận khí không tốt, nói cách khác là xui xẻo đến nơi rồi.
Tiến lên một bước, nghiêm, giọng nói của cô có vài phần vội vàng.
“Báo cáo, tôi có thể đi kiểm tra sức khỏe được chưa?” Lệ Diễn híp đôi mắt nhìn cô một cái, cuối cùng cũng đưa bản khai đến tay cô.
Mục Ảnh Sanh nhận lấy, quay người cầm bản khai đi kiểm tra sức khỏe.
…… Không ngoài ý muốn, Mục Ảnh Sanh thành tích tốt, thân thể khỏe mạnh, chỉ tiêu trên các phương diện đều đạt chuẩn, thành công thông qua vòng phỏng vấn.
Sau khi qua vòng phỏng vấn, trường sẽ gửi thư thông báo trúng tuyển đến nên việc tiếp theo Mục Ảnh Sanh cần làm chỉ là ngồi đợi thư báo đến.
Từ cung thiếu niên đi ra, Mục Ảnh Sanh ngước nhìn bầu trời trong xanh, tâm trạng vô cùng sung sướng.
Bao nhiêu nỗi uất ức, dồn nén của hai kiếp lúc này đều như tan biến.
Cô không thể chờ được, chỉ muốn đem tin


⬅ Trước Tiếp ➡