Chương 13
tôi là sao đây?
“Mày kéo ba mày vào làm gì?
Dù sao mày cũng không phải là con ruột của ba mày, mày chỉ là một đứa con hoang, mày nannan ” “Bốp” một tiếng, mặt của Mục Quế Hương lệch sang một bên.
Bà ta khiếp sợ nhìn Mục Quý Hòa “Anh, anh dám đánh tôi, Lương Tân là cháu ngoại của anh, anh, anh… Anh vậy mà lại vì đứa con hoang này mà đánh tôi?” “Cô dám nói thêm một tiếng con hoang nữa, có tin tôi cho cô thêm một bạt tai nữa không?” Mục Quý Hòa tức giận “Tôi đã nói rồi, trong lòng tôi, A Sanh chính là con gái ruột của tôi.” “Vậy nên anh để cho con gái mình ức hiếp cháu ngoại anh à?” Mục Quế Hương tức giận nói “Lương Tân chỉ là thích nó, muốn kết hôn với nó nên mới dở chút thủ đoạn, mày nannan ” Mục Ảnh Sanh không nhịn được cắt lời bà ta “Ra là cô có ý này, chỉ cần anh ta thích em gái, thì dù cô ta có muốn hay không, thì cũng có thể cưỡng hiếp cô ta sao, cùng lắm là dở chút thủ đoạn, chỉ cần anh ta thích là được.
Ý cô là thế phải không?” Mục Quế Hương ngoài đứa con trai là Lý Lương Tân, còn có một người con gái tên Lý Đan Như.
Năm nay mới mười chín tuổi.
“Mày nói linh tinh cái gì vậy?
“Tôi nói linh tinh sao?
Không phải có chứng cứ đây sao?” Mục Ảnh Sanh cười lạnh, lung lay cây bút ghi âm trong tay “Hay là, do quá yêu em họ nhưng không chiếm được, liền tìm cách làm cô ấy bị thương.
Khiến cho em họ bị tàn phế, để cô ấy không thể không gả anh ta.
Đúng không?” “Con ranh con.
Tao phải xé rách cái miệng mày ra.” Mục Quế Hương tức giận nhào tới.
Mục Ảnh Sanh tránh sang một bên.
Lúc này Mục Quý Hòa bước tới, giữ lấy Mục Quế Hương.
“Cô ầm ĩ đủ chưa?” Bà ta quay sang nhìn Mục Quý Hòa, òa khóc “Anh, anh rõ ràng là anh trai tôi, anh đối xử với tôi như thế à?
Anh dung túng cho đứa con hoang này ức hiếp tôi à?
Ối, cha ơi.
Mẹ ơi, hai người nhìn đi.
Con trai của hai người đang ức hiếp con này.” Trò vừa khóc vừa làm loạn này của bà ta làm cho Mục Quý Hòa phải nhíu mày.
“Thôi đi.” Lồng ngực Mục Quý Hòa nhấp nhô dữ dội “Quế Hương, trong chuyện này, rõ ràng người sai là Lương Tân.
Cô quá hồ đồ rồi.
Nếu cô còn ầm ĩ nữa, tôi sẽ nói A Sanh báo cảnh sát tống Lương Tân vào tù.” “Anh…” Mục Quế Hương bị giọng điệu lạnh lùng của Mục Quý Hòa hù dọa.
“Được rồi.” Mục Quý Hòa mất kiên nhẫn phẩy tay “Lương Tân bay giờ vẫn còn trong viện, nếu cô không có việc gì nữa thì vào đó chăm sóc cho nó đi.” “Nhưng nó…” “Tôi chỉ nói một lần cuối cùng, A Sanh là con gái của tôi, là con gái ruột.
Không ai được phép động vào nó.
Mục Quế Hương dù vẫn không cam lòng nhưng dưới sự bức bách của Mục Quý Hòa chỉ có thể bực tức rời đi.
… … Sau khi Mục Quế Hương rời đi, Mục Ảnh Sanh quay lại bếp tiếp tục nấu cơm, rồi bắt đầu rửa rau, nấu ăn.
Mục Quý Hòa cũng đi theo cô vào bếp, nhìn cô bận rộn, có chút không yên lòng mở miệng.
“A Sanh, con không cần quan tâm đến những lời cô con nói đâụ Trong lòng ba, con chính là con gái ruột của ba.” “Ba.
Ba đừng lo, con biết mà.
Sống lại tránh được kiếp nạn này, cô đã vô cùng hạnh phúc.
Mục Quế Hương dù mắng cô vài câu, cô cũng không để tâm.
Là con nuôi, đúng, là con nuôi đấy, cô sẽ không oán trách trời đất.
Lúc đầu