Chương 12
luật, thì nó là em họ của Lương Tân đấy.
“Em ầm ĩ á?
Anh đừng tưởng em không biết, nó vốn không phải là con ruột của anh.
Cùng lắm cũng chỉ là đứa con nuôi mà thôi.” “Mục Quế Hương, tuy nó chỉ là con nuôi, nhưng nó cũng là con gái anh.
Là em họ của Lương Tân.” “Nhưng nó chẳng có máu mủ gì với nhà chúng ta, thì có vấn đề gì đâu?” “Dù sao đi nữa.
Nó làm Lương Tân nhà chúng ta bị thương thì cũng phải có bồi thường thỏa đáng chứ?” Mục Quế Hương cảm thấy mình đang ở thế thượng phong, giọng nói càng trở lên khoa trương “Để nó gả cho Lương Tân, rõ ràng là quá hời cho nó.
Giờ chọn một trong hai đi.
Em nannan ” “Cô, cô quên đi nhé.
Tôi cả đời này sẽ không lấy chồng đâu, cũng sẽ không lấy anh ta.” Mục Ảnh Sanh nhìn bộ dạng như đang thắng thế của Mục Quế Hương, cảm thấy rất buồn cười.
Đừng nói là bây giờ, cho dù kiếp trước chân cô bị Lý Lương Tân đâm, cô cũng không bao giờ lấy Lý Lương Tân.
“Mày nannan ” Mục Quế Hương chỉ tay vào mặt cô, không ngừng gật đầu “Tốt.
Tốt lắm, rất tốt.
Mày không muốn lấy chồng đúng không.
Vậy tao sẽ báo cảnh sát.
Để tao xem, nếu mày phạm tội cố ý gây thương tích, thì mày có thể lên đại học được không.” “Mục Quế Hương.
Cô im đi.” Mục Quý Hòa tức đến nỗi thở gấp.
Không đợi ông lên tiếng, Mục Ảnh Sanh đã tiến lên trước một bước, đứng trước mặt Mục Quế Hương.
“Được thôi.
Báo đi.” Mục Ảnh Sanh vỗ vỗ tay Mục Quý Hòa, ra hiệu cho ông không cần phải tức giận.
Quay sang đối mặt với Mục Quế Hương, giọng nói so với bà ta còn ngang ngược hơn.
“Tôi cũng đang muốn báo cảnh sát đây.
Nhưng nể mặt ba nên tôi nhịn.
Bây giờ bác đã nói như thế, muốn quân pháp bất vị thân, tôi dĩ nhiên sẽ nể mặt bác mà làm theo.” “Ý mày là sao?” “Có ý gì đâụ” Mục Ảnh Sanh lấy cây bút ghi âm trong túi ra, lắc lắc trước mặt Mục Quế Hương, bật máy, phát đoạn ghi âm.
“Lúc trước anh họ có ý muốn cưỡng hiếp tôi.
Thấy việc không thành còn cầm dao muốn giết tôi.
Cô cũng nghe thấy rồi đó.
Có cô ở đây thì càng tốt.
Để cảnh sát đến bệnh viện, bắt anh họ lại một thể.
Mục Ảnh Sanh nhìn bộ dạng ngây ngốc của Mục Quế Hương mà cười lạnh.
“Tôi thật không biết cô lại độ lượng như thế đấy, vậy mà lại quân pháp bất vị thân?
Cô có biết anh Lương Tân đã phạm tội hiếp dâm không thành không.
Cũng nặng lắm lắm đấy nhé.” “Mày, mày nói bậy.” Mục Quế Hương tức giận nói “Mày, mày chớ linh tinh.
Tao nói cho mày biết, hiếp dâm cái gì?
Rõ ràng là mày quyến rũ Lương Tân nhà tao.” Mục Ảnh Sanh nở nụ cười, uy hiếp “Nếu vậy thì bác báo cảnh sát đi.
Xem rốt cuộc là anh họ muốn cưỡng hiếp tôi hay là tôi có ý đồ bất chính muốn quyến rũ anh ta.
Tất cả đều để cho cảnh sát phán xét đi.” Mục Quế Hương không ngờ Mục Ảnh Sanh có phản ứng như vậy.
Bà ta nghẹn lại, không biết nên nói thế nào.
Bà ta không ngờ thằng con trai của mình lại ngu xuẩn đến thế, ngu đến nỗi bị con ranh chết tiệt này ghi âm lại.
“Mục Ảnh Sanh, mày đừng có ở đó mà nói láo.
Mày cũng chỉ là một đứa con hoang mà thôi, Lương Tân nhà tao để ý mày, chính là phúc phận của mày.
Mày còn muốn gì nữa?” Mục Ảnh Sanh nhìn Mục Quế Hương, đối với bà bác này, cô thực sự không có chút cảm tình “Cô à, tôi là con hoang, vậy ba