Nói xong, tay nhẹ nhàng chạm vào bên trong áo ngủ không tính là quá bảo thủ của Bạch Lăng, nhẹ nhàng xoa xoa da thịt trắng noãn trước ngực cô.
Toàn thân Bạch Lăng run rẩy, dùng lực đẩy Minh Dạ ra, nghiến răng nghiến lợi mắng:
“Đi chết đi, chính anh thích để lộ, thích ở nơi công cộng để người khác tham quan, quản tôi cái gì. Yên tâm, cho dù tôi đói khát khó nhịn, cũng sẽ không tìm anh.”
Minh Dạ thuận thế nằm bên cạnh cô, giơ tay vừa sờ vào cô.
Đầu ngón tay còn lưu lại cảm xúc khi chạm vào da thịt cô, vậy mà bóng loáng hơn cả tơ lụa trên người cô.
Ánh mắt anh lạnh lùng âm hiểm nhìn Bạch Lăng.
“Vậy cô định tìm ai, có người tình mới rồi hả?”
“Anh quản chuyện này làm gì, thân là con riêng, nửa đêm không ngủ được chạy đến phòng mẹ kế, con trai đúng là hiểu chuyện.”
Mẹ kế, mẹ ghen sao? (1)
“Anh quản chuyện này làm gì, thân là con riêng, nửa đêm không ngủ được chạy đến phòng mẹ kế, con trai đúng là hiểu chuyện.”
Bạch Lăng cắn răng nhấn mạnh hai chữ con trai, sợ anh nghe không rõ, nghe không hiểu.
Cô lại nghĩ đến câu nói đó của anh: Xem tốc độ cô tìm người yêu nhanh, hay là tốc độ tôi giết người nhanh…
Minh Dạ cười lạnh đưa tay nắm cằm Bạch Lăng, sức lực của anh rất mạnh, vẻ mặt Bạch Lăng đau khổ.
“Cô có tư cách gì nói tôi, mẹ kế, cô đã quên trước khi mất trí nhớ, cô thường xuyên cởi sạch quần áo, chạy đến phòng con trai cô, chui lên giường anh ta, ý đồ… Quyến rũ anh ta.”
Bạch Lăng căm tức, “Cút ngay, đừng dùng bàn tay chạm vào người khác đụng vào tôi.”
Nếu có thể, cô thật sự muốn lấy súng bắn anh.
Minh Dạ vốn là sửng sốt, đột nhiên dựa sát vào, mang theo vài phần như có như không ái muội và cười nhạo.
“Mẹ kế, mẹ ghen sao?”
Anh biết sao người phụ nữ này có thể dễ dàng buông tay như vậy được.
Bạch Lăng liếc anh một cái, cô thật sự không hiểu người đàn ông này lấy đâu ra tự tin lớn như vậy.
“Không, tôi sợ nhiễm bệnh, anh quan hệ bừa bãi như thế, ai biết…”
Cô còn chưa nói xong, bên hông có thứ gì đó chống đỡ, cảm xúc lạnh lẽo cứng rắn, cô không xa lạ, Bạch Lăng lạnh lùng nhìn Minh Dạ.
“Mẹ kế, không thể nói lung tung được.”
Bạch Lăng run run một phen, “Là anh ép tôi, Minh Dạ anh có phải thường xuyên lấy súng uy hiếp người phụ nữ khác.”
“Không, tôi không lấy súng uy hiếp người khác, cô là người đầu tiên.”
Anh không có uy hiếp người khác, cho đến bây giờ đều là trực tiếp ra tay.
Người có thể để cho cậu chủ Dạ lấy súng chỉ hai lần, Bạch Lăng hình như đúng là người thứ nhất.
“Tôi thật sự vinh hạnh đó, cậu - chủ - Dạ…”
Những lời này Bạch Lăng cứng rắn nặn ra từng chữ từ kẽ răng.
Cô thực hận mình không phải là Vampire, không thể nhào len cắn cổ anh, hút khô máu trên người anh.
Minh Dạ thu hồi súng, lúc này Bạch Lăng mới nhìn thấy súng lục xinh xắn huyền ảo, vỏ ngoài màu bạc, được thợ khéo léo chạm khắc hoa văn tinh xảo rực rỡ.
Nói nó là một vũ khí giết người, chẳng bằng nói nó là hàng thủ công mỹ nghệ tinh xảo.
Bạch Lăng liếc mắt một cái liền thích nó, mắt nhìn chằm chằm súng không rời.
Mẹ kế, mẹ ghen sao? (2)
Bạch Lăng liếc mắt một cái liền thích nó, nhìn chằm chằm súng không rời.
Minh Dạ nhìn ra được tâm tư của cô, giống như muốn trêu đùa cô, ngón tay thon dài linh hoạt đùa nghịch khẩu súng, làm trái tim Bạch Lăng ngứa ngáy.
“Lan San, cô có biết không, sau khi mất trí nhớ, cô thú vị hơn trước đây nhiều.”
Những lời Minh Dạ nói là thật lòng.
Trước đây anh thật sự cực kỳ chán ghét cô, ách, bây giờ cũng vậy…
Nhưng mà… Anh phát hiện sau khi người phụ nữ này mất trí nhớ, thú vị hơn trước, làm cho anh nhịn không được muốn trêu chọc một phen, cuộc sống nhàm chán rốt cuộc cũng có chút chuyện đáng chú ý.
Anh giống như đang nhìn món đồ chơi, hoặc là ánh mắt nhìn con mồi, đâm mạnh Bạch Lăng bị thương…
Cô chán ghét loại ánh mắt này, cô là người không phải món đồ chơi, thờ ơ nhìn Minh Dạ, châm chọc nói.
“… Hơn nửa đêm anh không lăn với nữ giúp việc của anh trên mặt đất, chạy đến phòng mẹ kế vì nói những chuyện này sao?”