Có điều tính tình anh ta lạnh nhạt, tính cách cổ quái, ngoài những người khiến anh ta bội phục ra, những người khác anh ta đều khinh thường qua lại.
"Tốt." Tư Thừa Dương rời ánh mắt khỏi thiết bị chữa bệnh, nhận ra được ánh mắt của Lệ Thiển Lạc, anh ta hơi nhíu mày.
Tư Cận Hằng đút hai tay trong túi quần tây, gật đầu với anh ta, hai người cũng không trao đổi nhiều, Tư Thừa Dương liền dẫn theo nhóm người anh ta mang đến rời đi.
Trong phòng bệnh lại rơi vào tĩnh lặng, Tư Cận Hằng ngồi trở lại trước bàn làm việc, tiếp tục xem văn kiện.
Nhìn sườn mặt đẹp trai của anh, Lệ Thiển Lạc xoắn xuýt không biết nên mở miệng thế nào, "Ừ, hửm... chào anh."
Cô muốn nói lại thôi, Tư Cận Hằng cũng không mở miệng, cứ thế nhìn cô.
"Tôi bị sao vậy? Là anh đưa tôi đến bệnh viện?"
"Bị bệnh, tôi đưa em đến." Tư Cận Hằng đơn giản trả lời câu hỏi của cô, sau đó lại đặt mắt lên máy tính.
"Ồ..., cảm ơn anh, khi nào thì tôi có thể xuất viện?"
"Ngày mai."
Nhưng xuất viện rồi, cô nên đi đâu bây giờ? Đến nhà ông ngoại, ở nông thôn, quá xa. Đến nhà Vãn Vãn? Không được, giường của cô ấy quá nhỏ, nhất định không chứa được hai người?
Chỉ có Lục Tử Hi, căn hộ nhỏ có hai phòng hai sảnh, có thể để cô ở tạm trước, sau đó tìm nơi làm việc đi...
Nghĩ tới đây, Lệ Thiển Lạc quyết định gọi điện thoại cho Lục Tử Hi trước. Nhưng, di động của cô đã mất vào buổi tối hôm sinh nhật...
"Này anh, có thể cho tôi mượn điện thoại của anh chút không?" Người đàn ông này tuy lạnh lùng, nhưng đã cứu cô, hẳn là một người đàn ông mặt lạnh tim nóng đi.
"Tư Cận Hằng." Cô quá ồn, khiến anh không thể chuyên tâm làm việc được, thế là anh khép Laptop lại, cho cô biết tên anh.
"Hử? Tử Kính Hoành (đồng âm với Tư Cận Hằng)?" Lệ Thiển Lạc như đang đi vào cõi thần tiên, loáng thoáng nghe được ba chữ kia, tuy không hiểu anh có ý gì, nhưng vẫn theo bản năng thốt ra.
Sắc mặt Tư Cận Hằng cứng ngắc, đôi lông mày nhíu lại, đủ để kẹp chết vài con ruồi...
Anh bước nhanh vài ba bước, đi đến trước mặt Lệ Thiển Lạc.
"Cô gái, nhớ kỹ, người đàn ông của em tên Tư Cận Hằng, có cần tôi dạy em làm thế nào để ghép vần, viết ba chữ tiếng Trung này thế nào không?" Anh bá đạo chống tay hai bên giường, khom người cắn răng tuyên bố trước mặt cô.
"Anh, anh thật đúng là buồn cười, anh biết tôi sao? Một câu người đàn ông của tôi, hai câu cũng người đàn ông của tôi!" Lệ Thiển Lạc có phần tức giận, nếu vào mấy ngày trước, nói không chừng cô còn có thể lớn tiếng nói, người đàn ông của tôi là Thích Trạch Minh, chứ không phải cái gì mà Tư Cận Hằng đâu!
Nhưng hiện tại hình như cô chỉ có một mình rồi...
"Lệ Thiển Lạc, tháng trước vừa mới tốt nghiệp đại học California ở miền Nam nước Mỹ, chòm song tử, mấy ngày trước vừa mới trải qua sinh nhật tuổi 22, đêm sinh nhật tại Peninsula Hotel, tầng 8, phòng 888 em triền miên trên giường cùng một người đàn ông..."
"Dừng dừng dừng!" Lệ Thiển Lạc thiếu chút nữa thét chói tai, người đàn ông này là ai, ngay cả việc cô lên giường với đàn ông cũng biết! ! !
"Lúc tôi nói chuyện, em không nên cắt ngang." Anh còn muốn nói "Em có cup B, vòng eo 2. 1, nơi còn có một nốt ruồi..." Không phải nốt ruồi, hình như là về sau bị anh lưu lại...
Cái miệng của anh bị cô hung ác che lại, "Anh không thể ngậm miệng vào sao? Làm sao anh biết những thứ này? Nói! Có phải anh rìn xem tôi tắm không! ! !" Cô mở trừng hai mắt, ừm, đáng yêu nói không nên lời.
Tư Cận Hằng chỉ chỉ vào cái tay nhỏ đặt trên miệng mình, Lệ Thiển Lạc nhanh chóng buông tay, còn không quên cọ lau một hồi lên chăn, giống như trên miệng anh có cái gì bẩn lắm không bằng...
……..
2: Tôi có thể báo thù cho em
Tư Cận Hằng khinh thường nhìn người phụ nữ vừa quật cường lại ngây thơ này, một lần nữa quay về trước máy tính, lấy mấy trang giấy A4 trong cặp hồ sơ ra, đưa cho cô.
"Hợp đồng hôn nhân? ? ?" Mấy chữ thật to trên mặt giấy khiến Lệ Thiển Lạc mê mang ngẩng đầu, nhìn người đàn ông giờ phút này vẫn nhẹ nhàng như gió thoảng mây trôi.
"Đúng, lần đầu tiên của tôi bị em cướp đi rồi, em phải chịu trách nhiệm." Anh khẽ ném ra một quả bom hạng nặng, khiến cho Lệ Thiển Lạc suýt chút nữa bị sặc nước miếng.
Oh! Trời ạ! Thì ra người đàn ông tối đó là anh ta? ! Chịu trách nhiệm với anh ta?"Tôi cũng là lần đầu tiên có được không hả, lời này nên là tôi nói đi?" Cô khó có thể tin mở to hai mắt nhìn, là anh ta! Chính là anh ta! Cái tên trai bao kia! Cô nên xuống giường đấm anh không chết cũng tàn phế đi!
"Cũng được, đã vậy em cứ sảng khoái ký tên đi!" Anh đút một tay vào cuối tuần, một tay khác đưa bút cho cô.
"Tôi không cần!" Thứ nhất, hai người bọn họ ngoại trừ việc lên giường lần trước ra thì hoàn toàn là người xa lạ. Thứ hai, hiện tại cô nghèo như vậy, nào có lòng suy nghĩ đến vấn đề này. Thứ ba, ai biết anh ta có phải là bọn buôn người hay không. Nhìn người không thể nhìn tướng mạo! Đùa cái gì chứ!
Người đàn ông day day mi tâm, huyệt Thái Dương có chút đau, lần đầu tiên bị phụ nữ từ chối trong cuộc đời. Lại còn là từ chối kết hôn!
"Tôi có thể báo thù cho em! Thích Vân Trung? Thích Trạch Minh? Phó Quốc Hoa? Phó Tân Như? Tất cả đều không thành vấn đề." Tự tin của người đàn ông này khiến cô tò mò, nhìn anh 2 3 lượt đánh giá anh từ trên xuống dưới mấy lần.
"Tôi còn có thể giúp em tìm cha em, hoặc là cha mẹ ruột của em, tất cả đều được." Tư Cận Hằng từ trước đến nay làm việc chưa bao giờ hối hận, nhưng hình như lúc này anh có chút chút hối hận rồi. Bởi vì, anh có cảm giác mình đang đứng ở đây... đẩy mạnh tiêu thụ chính mình!
Người phụ nữ không biết sống chết, chờ đó! Chờ tôi chinh phục em rồi, mài mòn sự kiêu ngạo trên người em.
"Anh tên gì." Lần này, cô là có tiếng cũng có miếng hỏi.
"... Tư Cận Hằng." Được lắm! Người phụ nữ này là người đầu tiên bắt anh phải phá lệ nhắc lại nhiều lần, bao gồm cả cái tên Tư Cận Hằng, xem ra sau khi kết hôn xong phải dạy dỗ lại cho tốt mới được.
Tư Cận Hằng? Cô chợt nhớ ra, hình như cái tên này như sấm bên tai. Nhân vật truyền kỳ giới thương trường, thần bí, cuộc sống cá nhân khiêm tốn. Quyền thế ngập trời, định cư lâu dài ở nước ngoài, "Anh làm sao để chứng minh anh là Tư Cận Hằng, chứng minh thư cũng không được, có thể làm giả."
Chứng minh như thế nào? Tư Cận Hằng nhíu mày, nghiêng người về phía trước chặn lấy môi cô, "Nếu em còn không tin, tôi có thể ở đây lặp lại lần đầu tiên của chúng ta, hửm?"
Môi anh có chút lạnh, trên người anh mang theo mùi hương rất dễ ngửi, Lệ Thiển Lạc không cẩn thận lại bị trêu ghẹo.
"... Hừ! Tôi sẽ không lấy chồng đâu, anh biết trêu ghẹo con gái như vậy, vừa thấy liền biết là một tên lão luyện."