⬅ Trước Tiếp ➡
Cô nổi giận đùng đùng ra mở cửa, quát to: “Con còn biết trở về…”
Kha Tiểu Hạ mở to hai mắt nhìn chằm chằm Cố Tử Kì đang đứng trước mặt mình, hai tay anh để trong túi quần, đứng thẳng tắp trước mặt cô, Kha Tiểu Hạ lập tức giống như thấy một chiếc Lamboghirni đang đỗ trước mắt mình, ngoài ra còn có chiếc lốp xe bị đâm thủng!
“Bịch” cô nhanh chóng đóng cửa lại, Kha Tiểu Hạ đưa lưng về phía cánh cửa, tim cô đập thình thịch giống như muốn nhảy ra ngoài! Cố Tử Kì cũng quá có bản lĩnh rồi, nhanh như vậy đã tìm tới cửa!
Kha Tiểu Hạ lại nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên.
“Nếu như cô không mở cửa, chuyện về cái lốp xe của tôi chỉ có thể giao cho cảnh sát xử lý.” Người đàn ông ngoài cửa vân đạm phong khinh nói.
Kha Tiểu Hạ lại gãi đầu, đầu tóc cô đã vô cùng lộn xộn rồi, cô cứ thế mà đi ra mở cửa sau đó lại quay người vào phòng, ném mình lên sofa.
Cố Tử Kì nhìn thấy bộ dáng của cô liền vô cùng ghét bỏ, một cô gái sao có thể làm cho mình trở nên nhếch nhác như thế!
Cố Tử Kì nhìn một chút bố trí xung quanh căn phòng, sau đó đi đến trước mặt cô, cúi đầu nhìn gói mì tôm: “Cô ăn cái này?”
Kha Tiểu Hạ liếc nhìn anh một chút: “Cũng chi có cái này, anh muốn tôi bồi thường tiền, tôi cũng không bồi thường được! Dù sao tôi cũng không có tiền...”
“Mạng của cô không đáng tiền với tôi.” Kha Tiểu Hạ còn chưa có lên tiếng, Cố Tử Kì liền nói.
Kha Tiểu Hạ trừng anh: “Cho nên cho dù như thế nào, tôi cũng không bồi thường nổi chiếc xe đó.”
“Tôi biết.” Cố Tử Kì ngồi xuống bên cạnh Kha Tiểu Hạ.
Kha Tiểu Hạ liền dịch người sang bên cạnh, cô coi anh như đồ thừa! Nhớ đến chuyện trong nhà vệ sinh, còn có chuyện cô đâm thủng lốp xe anh, anh liền nắm lấy cô không buông tay! Đây là cái tố chất gì?
Cố Tử Kì giữ lấy hai vai cô, không có cô di chuyển, nhìn chằm chằm người phụ nữ trước mắt, anh không khỏi nhíu mày, người phụ nữ này thật quá nhếch nhác!
“Này, anh không thể như thế! Tuy tôi đâm thủng lốp xe anh, lại không có tiền trả, nhưng tôi là người có nguyên tắc!” Kha Tiểu Hạ đưa tay ra ngăn trở tay Cố Tử Kì.
Cố Tử Kì không nhịn được mà cười lạnh, đặt tay lên trán cô: “Sốt cao như vậy không ai chăm sóc cho cô, thật đáng thương.”
Kha Tiểu Hạ nghiêng đầu qua một bên, hoàn toàn không hiểu người đàn ông này muốn làm gì, cô vô thức đem hai tay cản trước ngực: “Tôi với anh không quen không biết! Biết rõ tôi không có tiền trả cho anh, rốt cuộc anh muốn làm gì?”
“Chẳng lẽ mỗi một món nợ biết người thiếu nợ không có tiền trả liền không cần đến đòi nợ?” Cố Tử Kì hỏi lại.
Kha Tiểu Hạ cảm thấy lời này có đạo lý: “Vậy rốt cuộc anh muốn gì? Dù sao tôi cũng không có tiền.”
Cố Tử Kì nhìn cô một chút, cầm gói mì tôm trước mặt Kha Tiểu Hạ rồi đứng dậy.
“Anh làm gì?” Tại sao anh phải cướp mì tôm của cô, cô còn chưa có lấy lại được, Cố Tử Kì đã trừng mắt nhìn cô. Không phải cô chỉ đâm thủng lốp xe của anh sao, chẳng lẽ lại không dám nói gì?
“Sau này đừng ăn đồ ăn không có dinh dưỡng.” Cố Tử Kì lạnh nhạt nói.
Kha Tiểu Hạ hoàn toàn ngạc nhiên, cô ăn là việc của cô, liên quan gì đến anh? Thấy ánh mắt anh lại nhìn tới, cô cúi đầu nghịch ngón tay mình, trong lòng thầm mắng chính mìn không có tiền đồ.
“Cô nói xem cô chuẩn bị bồi thường tiền như nào.”
“Bao nhiêu….” Kha Tiểu Hạ lại nhìn thấy Cố Tử Kì đứng lên.
Không quý, 200 vạn mà thôi!
Anh du đến tủ lạnh, mở ra nhìn một chút: “Không quý, 200 vạn mà thôi.”
Vì không muốn hù dọa đến Kha Tiểu Hạ, anh chỉ nói ra một con số tương đối thấp mà thôi.
Thế nhưng lại thành công hù dọa Kha Tiểu Hạ, 200 vạn chỉ là một số tiền nhỏ với Cố Tử Kì, nhưng mà đối với Kha Tiểu Hạ đó lại là con số trên trời, đời này cô có kiếm được số tiền đó hay không cũng là cả một vấn đề.
“Cô có đồ ăn gì không?” Cố Tử Kì không nhìn vẻ mặt khiếp sợ của Kha Tiểu Hạ, vân đạm phong khinh nói.
Kha Tiểu Hạ cảm thấy khóe mình mình co rum, cho rằng Cố Tử Kì muốn ăn cái gì, cô liền chỉ vào nhà bếp: “Trong nồi còn có canh, chẳng qua đã lạnh rồi. Anh muốn ăn thì tôi qua hâm nóng cho anh.”
Kha Tiểu Hạ nói xong liền muốn đứng lên, thế nhưng hiện tại cô hoa mắt chóng mặt, chân còn mềm nhũn, vừa đứng lên liền ngã xuống ghế sofa, tựa người vào trên ghế.
“Được rồi, cô đừng nhúc nhích!” Cố Tử Kì thấy dáng vẻ này của cô liền không vui, đi qua đỡ vai cô.
Kha Tiểu Hạ thấy Cố Tử Kì đứng trước mặt mình, cô cảm thấy người này thật giống như quỷ, một cơn gió liền tới! Nhìn thấy ánh mắt ân cần của Cố Tử Kì,cô càng cảm thấy dọa người, giống như nếu cô lập tức chết, anh lập tức khóc.
Người đàn ông này giống như bị tinh thần phân liệt, làm sao lúc thế này, lúc thế khác.
“Tôi bị choáng váng, đói….Cả ngày nay tôi chưa ăn cơm….” Cô muốn lẳng lặng né tránh tay anh ta.
“Cô nhằm yên, đừng nhúc nhích.”
Không đợi Kha Tiểu Hạ phản ứng, Cố Tử Kì đã đứng dậy gọi điện thoại, chỉ một lát sau, chuông cửa vang lên, Cố Tử Kì tự mình qua mở cửa.
Kha Tiểu Hạ không nhìn thấy người bên ngoài, chỉ là nhìn thấy Cố Tử Kì nhận một cái túi liền đóng cửa lại.
“Là ai thế?” Kha Tiểu Hạ hỏi, không phải Kha Đậu Đỏ quay về chứ? Kha Đậu Đỏ cũng không thể với đến chuông cửa!
Cố Tử Kì ném cái túi xuống trước mặt cô: “Ăn đi.”
“Gì thế?” Kha Tiểu Hạ rất nghi ngờ, vừa nhìn Cố Tử Kì, vừa mở cái túi ra.
Là cháo hải sản, còn có cả canh, mùi vị rất thơm nhưng Kha Tiểu Hạ không dám ăn, người đàn ông này có tố chất không cao, không có lòng khoan dung, cô làm hỏng xe anh ta, anh ta còn tới chăm sóc cho cô ư? Người đàn ông này đang muốn làm gì?
Kha Tiểu Hạ nghĩ như thế, cho nên cô hỏi thẳng: “Có phải anh cảm thấy tôi không trả nổi nợ, cho nên dứt khoát hạ độc chết tôi hay không?”
⬅ Trước Tiếp ➡