Hứa Vi còn đang muốn mắng chửi đối phương là đồ tự tin thái quá thì đã nghe Bạch Kình Dục nói tiếp “Thế nên hôm nay tôi sẽ hoàn thành ước nguyện của cô thêm một lần nữa.”
Hứa Vi nén giận.
Cô muốn đưa tay đánh người đàn ông trước mắt, nhưng thuốc của mẹ chồng không phải loại lợi hại bình thường thôi đâụ Cái đánh như gãi ngứa này trong mắt Bạch Kình Dục chính là hành động mời gọi hoan nghênh, đã nghiện còn ngại.
Anh biết đâu là nhược điểm của cô, chỉ trong chốc lát đã khiến đối phương sắp chống đỡ không nổi, hô hấp dồn dập.
Nhưng tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên, Hứa Vi nhân cơ hội nhấc chân đạp người anh.
Bạch Kình Dục tránh khỏi tấn công của đối phương, lưu loát xoay người xuống giường, tiện tay cầm di động trên bàn lên, đi ra ngoài ban công nghe máy.
Hứa Vi có thể nghe loáng thoáng thấy âm thanh nũng nịu từ đầu dây bên kia truyền đến.
“Anh Kình Dục…em sợ lắm…anh đang ở đâu?”
Tiếp theo, cửa sổ ban công bị đóng lại nên cô không nghe được nội dung cuộc trò chuyện nữa.
Đến khi Bạch Kình Dục nói chuyện xong, quay về phòng thì Hứa Vi cũng từ phòng tắm đi ra. Cô đi đánh răng lại, sau đó cầm khăn tay điên cuồng lau miệng, chỗ vừa bị anh hôn.
Lửa nóng trên người cả hai đều đã tắt ngúm.
Trên mặt cô chỉ còn đầy vẻ ghét bỏ.
Bạch Kình Dục không nói gì, lướt qua Hứa Vi, nhấc chân về phía phòng tắm để tắm rửa lại rồi thay quần áo, sau đó rảo bước đi khỏi nhà.
Hứa Vi hoàn toàn không thèm liếc mắt đến đối phương, nằm trên giường lướt điện thoại ngắm trai đẹp. Toàn bộ quá trình chưa từng hỏi Bạch Kình Dục đi đâu, gặp ai. Mà thời điểm anh đi, bước chân cũng không hề dừng lại, rõ ràng không chủ động giải thích mình muốn làm gì.
Hôm bọn họ kết hôn cũng là thế này.
Hai người dày vò nhau đến tận nửa đêm, sáng sớm anh nhận được điện thoại của một người phụ nữ thì vội vàng đi ngay.
Hứa Vi biết rất rõ, trong cuộc hôn nhân ép buộc này, nếu cô muốn đạt được thứ tình cảm chân thật gì đó thì bản thân chắc chắn sẽ là người thua.
Thế nên cô rất tự mình biết mình, không hề ôm ấp bất kỳ hy vọng nào với Bạch Kình Dục.
Làm người phải thực tế, ngóng trông lãng tử quay đầu còn khó hơn chuyện kiếm được một tỷ đô.
Mấy tiểu thịt tươi bên ngoài kia tỉ mỉ quan tâm, mở miệng đều là chị ơi chị à mềm đến tận xương. Có ai mà không thơm ngon ngọt nước hơn Bạch Kình Dục chứ?
Dưới lầu vang lên âm thanh nổi giận đùng đùng.
“A Dục Mẹ không cho phép con ra ngoài gặp người phụ nữ kia Con đứng lại cho mẹ ”
Rầm Loảng xoảng
Tiếng đồ vật vỡ nát vọng lên.
Ngay sau đó, ngoài nhà truyền đến tiếng động cơ xe thể thao nhanh chóng đi xa.
Hứa Vi thờ ơ xoay người, kéo chăn lên ngủ.
Bên cạnh không có nam nhân cặn bã, cô ngủ rất ngon…chỉ là hơi có chút khô nóng mà thôi.
Sáu giờ sáng, khi Hứa Vi tỉnh dậy. Cô mở điện thoại thì phát hiện ra có mail từ người lạ, nội dung là ảnh Bạch Kình Dục ngủ trên giường cùng người khác. Ống kính chỉ chụp được bờ vai cô gái chứ không lộ mặt.
Kèm theo đó là mấy dòng chữ dương dương đắc ý Bây giờ chồng cô đang ở trên giường của tôi.
Hứa Vi cười nhạo, tiện tay gửi cho đối phương hình mình và nam nhân khác nằm trên giường.
Chỗ tôi đang bận lắm, cô thì sao? Có muốn đến chơi cùng không nào? Trình độ của anh đẹp trai này chắc chắn là cao hơn Bạch Kình Dục mấy bậc đấy.
Ảnh này chụp trước khi cô kết hôn, là Trình Ninh chỉnh sửa.
Lúc đó cô ta chỉnh hơn trăm tấm, mỗi tấm một người đàn ông khác nhaụ
Cái này chính là liệu sự như thần, chờ ngày nào đó đàn bà bên ngoài của Bạch Kình Dục tìm đến, giở trò diễu võ giương oai thì Hứa Vi có thể trở tay làm một màn phản kích hoàn mỹ.
Quả nhiên, sau khi nhận được ảnh thì đối phương cũng im lặng, không trả lời nữa.