“Đã kết hôn rồi con giả vờ rụt rè cái gì chứ? Mau ngủ với A Dục đi Dáng người con trai mẹ đẹp lắm, ngày nào cũng rèn luyện cơ thể, vòng ngực nảy nở, cơ bụng sáu múi, vòng eo rắn chắc nữa…con đừng để bọn đàn bà bên ngoài chiếm lời. Đi đi đi Ép khô nó, đừng để nó còn sức ra ngoài tìm những người khác.”
Rầm
Hứa Vi cứ vậy mà bị đẩy vào phòng ngủ, cả người đều mơ mơ hồ hồ.
Còn có kiểu mẹ chồng như vậy à???
Bạch Kình Dục thảnh thơi, nhàn nhã ngồi trên sofa lướt điện thoại di động, hờ hững ngước nhìn Hứa Vi một cái.
“Nghe nói là cô muốn ép khô tôi à?”
“Đấy là mẹ anh nói. Tôi không hứng thú với loại chim non như anh.”
“Chim non?”
“Ừ, đúng là dùng để nói anh. Tuỳ tiện gọi một em trai bao bên ngoài cũng lợi hại hơn anh gấp trăm lần.”
Người đàn ông khinh thường, cười châm chọc
“Thật à? Không biết là ai nửa đêm bò lên người tôi, ẩn ẩn đưa tình hỏi tôi có thể tới thêm lần nữa không?”
Sắc mặt Hứa Vi cứng đờ, lập tức rút dép lê dưới chân ném thẳng về phía đối phương.
Lúc vào trong phòng tắm rửa mặt, Hứa Vi liền cảm thấy cơ thể mình hơi thay đổi . Đáy lòng cô chợt lạnh ngắt.
Mẹ chồng ác thật đấy, không những bỏ thuốc vào canh của Bạch Kình Dục mà còn tiện tay bỏ vào trong canh của cô luôn. Không ai có thể trốn thoát, một lưới tóm gọn.
Hứa Vi đã thề rằng tuyệt đối không ngủ cùng Bạch Kình Dục nữa. Thế nên ra khỏi phòng tắm, cô lấy khăn tắm cuốn thành dải rồi đặt ở giữa giường
“Đây là ranh giới Hán – Sở. Anh nhìn kỹ vào, vi phạm là tôi đạp chết anh ngay.”
“Cô có thể đảm bảo cái tuyến 38 này ngăn cản được bản thân à?”
Tuyến 38 năm 1945, trong quá trình Mỹ tiếp nhận bán đảo Triều Tiên từ tay đế quốc Nhật, theo nguyên tắc thổ địa lớn nên bằng nhau, bọn họ xuôi theo vĩ độ 38 trên bản đồ, tiện tay xác định đường ranh giới đầu hàng.
“Anh cứ yên tâm, tôi dị ứng với đàn ông cặn bã.”
Bạch Kình Dục khẽ “Ồ ” một tiếng rồi với tay tắt đèn.
Hứa Vi suýt nữa thì bị cửa ải đèn đóm này doạ cho hồn phi phách tán.
Trần phòng ngủ thế mà lại dán đầy trái tim huỳnh quang. Ánh sáng xanh lè phát ra trong đêm tối làm cô phát hoảng.
“Nhuộm xanh đầu tôi chưa đủ, còn dán mấy thứ này lên trần nhà để chế giễu tôi nữa hả?”
Nhuộm xanh TQ thường gọi ngɵạı tình, cắm sừng là bị đội nón xanh.
Hứa Vi tức giận đến mức nhấc chân đạp đối phương.
Nam nhân bắt lấy cổ chân cô, bàn chân nho nhỏ bị anh giữ chặt.
Nhiệt độ trong lòng bàn tay Bạch Kình Dục chọc cho da đầu Hứa Vi tê dại một trận.
Giọng nói nam tính trầm thấp, gợi cảm mang theo mấy phần trêu tức
“Nói cho rõ, ai nhuộm xanh đầu ai trước?”
“Buông ra.”
“Đừng nhúc nhíc.”
Hứa Vi cứng đờ.
Cơ thể Bạch Kình Dục hơi ngả về phía trước, cô có thể cảm nhận được nhiệt độ nóng hổi trên người anh.
Hứa Vi nổi giận nói “Biến.”
Trong bóng tối, Bạch Kình Dục bật ra một tiếng cười nhạo.
“Không phải là lần trước chúng ta đã rất vui vẻ sao? Bây giờ còn giả vờ đuổi tôi đi nữa. Trước kia thì mở miệng nói không có hứng thú, nhưng ngày hôm đó ai là người chủ động? Làm sao, cô tự vả mặt thì được, tôi không trở mặt được chắc?”
“Lúc ấy tôi chỉ hôn thôi nhé.”
“Cô còn lý luận à?”
Bạch Kình Dục cúi người, dựa trán mình lên trán Hứa Vi. Trong đôi mắt đào hoa đầy ý cười giễu cợt.
“Nếu cô không nhớ rõ chuyện đêm đó, tôi không ngại ôn lại cho cô nghe đâụ”
“Tôi không nghe.”
“Ngày đó là cô câu dẫn tôi.”
“Anh nói bậy, không bao giờ có chuyện đó Là anh đè tôi lên giường trước.”
“Lúc đó biểu hiện của cô y hệt như bây giờ. Liên tục liếc trộm, mong đợi tôi đến gần thêm một chút.”