⬅ Trước Tiếp ➡
Dường như cảm nhận được ánh nhìn quá mức mãnh liệt, Lâm Yên khựng lại, quay đầu theo bản năng.
Ánh mắt Giang Vọng không hề che giấu, bên trong chứa đầy du͙c vọng cuồng nhiệt.
Lâm Yên khẽ nhíu mày, đôi môi nhỏ hồng phấn cong lên bất mãn “Giang Vọng to gan thật đấy, dám lén nhìn tôi luyện múa hả?”
Giang Vọng giật mình hoàn hồn, khẽ cụp mắt, giọng trầm nhẹ “Đẹp như vậy, không cho tôi nhìn thêm vài lần sao?”
“Không được.”
“Rầm ” Cửa đóng sầm lại trước mặt Giang Vọng.
Một lúc sau, cửa mở lại. Lâm Yên đã thay đồ thường ngày, không thèm nhìn anh mà đi lướt qua, rồi lạnh lùng nói
“Tôi còn tưởng anh biến rồi, ai ngờ anh lại chủ động chạy tới đây để bị tôi sỉ nhục, đúng là hiếm có. Đầu óc anh có vấn đề à?”
Ngay sau đó, cô nhíu mày, ngửi thấy mùi thuốc lá thoang thoảng trên người anh. Nghiêng đầu nhìn “Anh hút thuốc à?”
“Ừ.”
“Từ giờ, mỗi lần đến biệt thự, cấm hút. Tôi hút anh còn chưa đủ à? Còn muốn tự hút nữa à?”
Giang Vọng “…”
Phía sau không thấy ai trả lời, Lâm Yên gắt gỏng “Nghe không hả?”
Giang Vọng như bất lực đáp lại “Nghe rồi.”
Lâm Yên cảm thấy nói vậy vẫn chưa đã giận, quay phắt lại định mắng thêm một câu "đồ chó thối", không ngờ khoảng cách giữa hai người quá gần, khiến cô suýt đập mặt vào ngực anh.
Cô giật mình ngửa người ra sau nhưng lại khiến cơ thể mất thăng bằng, cô kêu toáng “A a a ”
“Hộ giá Mau đỡ lấy tôi ”
Giang Vọng chau mày, không nói lời nào, đưa tay ra đỡ lấy eo cô rồi giữ chặt.
Sau khi ổn định lại, Lâm Yên lập tức lùi một bước, chun mũi mắng “Đồ chó thối ”
“Phải, tôi chó, cô thơm.”
“Biết điều đấy.”
“Tôi tới đúng giờ.”
“Đúng là rảnh quá không có gì làm.” – Cô quay người dẫn anh vào phòng.
Phòng đã được dọn sạch sẽ sau vụ rối loạn hôm trước, không còn mùi máu mà thơm ngát.
Vừa vào phòng, Giang Vọng tự nhiên cởi áo khoác, quỳ một gối trên tấm thảm nhung cao cấp.
Có vật gì đó bay tới, anh giơ tay bắt được.
Lâm Yên vắt chân ngồi trên ghế như một nàng công chúa kiêu kỳ, lạnh nhạt nói
“Chơi cho tôi xem đi.”
“Nếu trong hai tiếng nữa mà anh không leo được lên rank Vương Giả, tôi sẽ dùng roi đánh anh.” Cô nhặt cây roi dài đặt trên bàn, đứng dậy vung thử một phát.
“Aaa aaaa ”
“Oái oái oái… đau đau đau ”
Cô không may tự đánh trúng tay mình, ôm lấy chỗ đau mà nhăn mặt la lên.
Giang Vọng không nhìn nổi nữa, lẩm bẩm “Ngốc thật.”
Dù anh nói nhỏ, nhưng Lâm Yên vẫn nghe thấy.
Cô lập tức quay sang, mặt lạnh như băng, đe dọa “Tôi nghe thấy anh chửi tôi rồi. Đêm nay tôi sẽ cho anh ăn không hết gói đem về luôn ”
Giang Vọng mặt không đổi sắc.
“Chơi đi.” Lâm Yên ném roi lên bàn, đôi môi khẽ cong, nhả ra một từ lạnh lẽo như ra lệnh.
Màn hình điện thoại hiện lên giao diện trò chơi Vương Giả Vinh Diệụ Vừa mới online, đám bạn bè lầy lội của Lâm Yên đã nhao nhao gửi lời mời chơi game tới tấp.
“Tự mà đánh hạng đi. Đêm nay nếu anh không leo được lên phân hạng, thì tôi sẽ...” – Lâm Yên cố tình kéo dài giọng điệu ở cuối câu, tạo cảm giác rờn rợn như đang đe dọa ngầm.
Giang Vọng nhướng mày cười nửa miệng, đôi mắt đen ánh lên vẻ giễu cợt
“Sao nào? Nếu tối nay tôi không lên được hạng, cô định ‘lên’ tôi à?”
Lâm Yên nghẹn lời, mặt hơi đỏ lên

⬅ Trước Tiếp ➡