“Trời ơi con ngốc kia, eo đẹp không có nghĩa là... chỗ kia tốt ”
Giữa lúc cười đùa, ánh mắt Giang Vọng lướt qua ánh mắt Lâm Yên, lạnh nhạt liếc một cái rồi quay đi, bước chân vững vàng mà thản nhiên.
Một lúc sau, một chàng trai ăn mặc theo style idol Hàn Quốc đuổi theo một cô gái giản dị, chạy ngang qua chỗ Lâm Yên và đám bạn.
Giọng chàng trai vọng lại
“Ôn Như, em cũng xem anh là bạn trai đi, anh theo đuổi em mấy ngày rồi đấy ”
“Chẳng lẽ em không thể quay đầu lại nhìn anh một cái sao? Chỉ một cái thôi cũng không được à? Anh phải sang Hàn du học, phẫu thuật thẩm mỹ mới khiến em ngoái lại sao…”
Không khí hài hước đầy màu sắc drama học đường, đúng là một câu chuyện điển hình Công tử nhà giàu không biết ngại và cô gái nhà nghèo ngoan hiền ngây ngô.
Xác nhận bằng ánh mắt, đúng là nam chính và nữ chính trong nguyên tác. Nam chính Cố Bùi Tư. Nữ chính Ôn Như.
Lâm Yên tò mò nghiêng đầu nhìn sang.
Bên cạnh, mấy cô nàng bắt đầu thì thầm rôm rả
“Thiếu gia Cố sao lại đi theo đuổi một con mọt sách chứ?”
“Nghe nói theo đuổi từ đầu năm học tới giờ đó ”
“Cố Bùi Tư vừa đẹp trai vừa nhà giàu như thế, nếu mà đuổi theo tao thì chắc tao hạnh phúc phát điên ”
“Mày đi Thái Lan chỉnh mặt lại trước đi rồi hãy nói mấy câu đó.”
Lâm Yên lười biếng thu ánh mắt về, nhẹ giọng phản bác thay cho Ôn Như “Cô ấy không ngốc, mà là ngoan hiền.”
Nam chính theo đuổi nữ chính, còn Lâm Yên cô là vai phản diện, bị sắp đặt để đối lập hoàn toàn với một nữ chính hiền lành trong sáng. Và vai phản diện thì... đương nhiên sẽ yêu nữ chính.
Buổi tối, Giang Vọng lái xe đến biệt thự Vịnh Thiển Thủy của Lâm Yên.
Trong phòng khách, quản gia Lý Đại Tráng thông báo “Đại tiểu thư đang ở phòng tập múa tầng hai. Giang thiếu gia, ngài chờ một lát.”
Trong truyện, Lâm Yên là sinh viên chuyên ngành múa ba lê. Ngoài đời cũng vậy.
“Tôi lên tìm cô ấy được không?” Giang Vọng hỏi.
Lý Đại Tráng suy nghĩ chốc lát rồi gật đầu “Được, nhưng xin cậu đừng làm phiền đại tiểu thư đang luyện tập.”
“Vâng.”
Dưới sự dẫn đường của Lý Đại Tráng, Giang Vọng bước tới gần phòng tập.
“Đại tiểu thư đang luyện múa bên trong,” quản gia hạ giọng nói nhỏ.
Giang Vọng cũng hạ giọng đáp lại “Ừm.”
Lý Đại Tráng lịch sự gật đầu, rồi rời đi.
Cửa phòng tập múa không đóng hẳn, để hé một khe nhỏ.
Giang Vọng nghiêng người nhìn qua kẽ cửa và lập tức ngẩn người.
Lâm Yên đang múa ba lê.
Ánh đèn sân khấu rọi xuống, khiến cô như đang phát sáng.
Trên người là váy trắng ba lê, làn da trắng như tuyết, cổ cao thon nhỏ hơi ngẩng lên. Gương mặt nhỏ xinh chuyên chú và nghiêm túc. Dáng người uyển chuyển mềm mại, từng động tác mượt mà thanh thoát, cô như một thiên nga trắng cao quý và sống động.
Vẻ đẹp khiến người ta ngây dại, đến mức không dám thở mạnh.
Cổ họng Giang Vọng khẽ chuyển động, vô thức nuốt xuống. Ánh mắt anh trở nên sâu thẳm và nóng bỏng.
Cô quá đẹp, quá sạch sẽ, quá cao quý...
Đẹp đến mức khiến người ta chỉ muốn phá vỡ.
Muốn làm bẩn chiếc váy trắng ấy.
Muốn khiến đôi mắt trong veo kia đẫm lệ.
Trong lòng anh dâng lên một cảm giác hỗn loạn giữa ham muốn, khát vọng chiếm hữu và... thôi thúc phá hủy.
Quá mãnh liệt, đến mức ngón tay bên người khẽ động, như sắp không kìm được nữa.