⬅ Trước Tiếp ➡
“Mình tin tám phần chính là sự thật, cậu không thấy Tô Vãn viết à, bọn họ ở bên nhau người lớn tɾong nhà đều biết.”

Bạn bè của Tô Vãn đều hiểu lầm ý cô, chỉ qua một sáng sớm, mọi người đều cho rằng Tô Vãn và Trịnh Tranh đang quen nhaụ
Thế nhưng còn có một số người thần kinh nhắn tin cho Hạ Nhu Nhu, hỏi có phải cô ta cùng Trịnh Tranh chia tay rồi hay không.
Hạ Nhu Nhu tức giận đến mức sau khi họp xong cũng không thèm nhìn Trịnh Tranh một cái, trực tiếp trở về phòng của khu vui chơi giải trí.
Vài phút saụ
Cửa phòng của khu chơi giải trí không đóng kín, mơ hồ có thể thấy nữ sinh đang chống nửa khuôn mặt trên bàn làm việc.
Hạ Nhu Nhu rầu rĩ không vui đem bút tɾong tay ném ở trên bàn, bảng kế hoạch trước mặt một chữ cũng không nhìn.
Ngoài cửa, Trịnh Tranh muốn tìm Hạ Nhu Nhu tiếp tục thảo luận hoạt động, nhưng vẫn lễ phép gõ cửa.
“Cốc cốc.”
Hạ Nhu Nhu nhìn thấy thân hình cao thẳng như thân cây tùng đang đứng ngoài cửa, tɾong đầu lập tức loạn lên, nhưng vẫn đáp “Có chuyện gì?”
Trịnh Tranh đẩy cửa vào, cong cong khóe môi “Sao sau khi tan họp sau không đợi tôi, cậu không phải nói muốn cùng tôi thương lượng chuyện tổ chức ngày kỷ niệm thành lập trường vào tháng sau sao?”
Hạ Nhu Nhu tính tình nôn nóng, càng nghĩ càng nghẹn khuất, căn bản không có tâm tình nói chuyện kế hoạch “Cậu và Tô Vãn ngày hôm qua không phải cùng đi thăm mẹ cậu sao?”
Trịnh Tranh ngoài ý muốn nhướng mày, đến gần giúp Hạ Nhu Nhu sửa lại mớ hỗn độn trên mặt bàn “Làm sao vậy?”
Nhìn ánh mắt không hiểu của Trịnh Tranh, Hạ Nhu Nhu giận sôi máu, nhịn không được âm dương quái khí “Không, mình vừa thấy trên vòng bạn bè của Tô Vãn hai người rấtnhàn nhã, còn cùng nhau tản bộ bên bờ sông.”
Trịnh Tranh thấy bộ dáng hầm hừ của Hạ Nhu Nhu, buồn cười nói “Là mẹ tôi sau khi ăn cơm thấy thời tiết không tồi, liền nói muốn đến bờ sông đi dạo.”
“Hôm nay thời tiết cũng không tệ lắm, sau khi ăn xong chúng ta cũng đi ra vườn trường đi dạo một chút, được không?”
Khuôn mặt nhỏ của Hạ Nhu Nhu vẫn còn gắt gao, nhưng ngữ khí đã hòa hoãn không ít “Ai nói muốn cùng cậu đi ăn chứ?”
Kỳ thật Hạ Nhu Nhu vẫn luôn biết Trịnh Tranh là thẳng nam lại cổ hủ, ngày thường căn bản không thèm liếc mắt nhìn nữ sinh khác một cái nào, ngay cả chính cô ta cũng là ra sức the0 đuổi hắn.
Nhưng khi nghe người khác nói Trịnh Tranh cùng Tô Vãn ở bên nhau, tɾong lòng vẫn là có một tí xíu khó chịụ
Cùng Hạ Nhu Nhu đi vài vòng vườn trường, Trịnh Tranh nhìn cô ta đi vào ký túc xá rồi mới rời đi.
Đi được vài bước, Trịnh Tranh dường như nhớ tới chuyện gì, liền móc di động từ tɾong túi quần ra.
Ngón tay click mở WeChat Tô Vãn, đối thoại lần trước vẫn là Tô Vãn hỏi han quan tâm mẹ Trịnh.
Ngón tay tạm dừng, nhưng Trịnh Tranh vẫn mở ra bài đăng mới nhất trên vòng bạn bè của Tô Vãn.
Có người bình luận Thoát khỏi cô đơn rồi à?
Tô Vãn trả lời Không phải, mình cùng anh Trịnh Tranh chỉ là bạn tốt…
Không có vấn đề gì, nhưng Trịnh Tranh vẫn không nhịn được mà nhíu mày, vẫn cảm thấy có nơi nào không đúng lắm.
Buổi tối, khi Trịnh Tranh về tới dưới lầu chung cư gần trường học, hắn ngẩng đầu xuyên qua bóng cây, thấy đèn phòng Tô Vãn vẫn còn sáng.
Trịnh Tranh nhớ tới Hạ Nhu Nhu hôm nay vừa náo loạn một trận, liền cảm thấy vẫn phải về một chuyến, thuận tiện cùng Tô Vãn nói chuyện.
Vài phút sau, cửa nhà Tô Vãn truyền đến tiếng chuông cửa.
Cô mở cửa, thấy Trịnh Tranh đang đứng ở ngoài cửa, vui vẻ nói, “Anh Trịnh Tranh Sao anh lại đến đây?”
Tô Vãn mới vừa tắm xong, ăn mặc đơn giản nhưng lại rấttôn lên dáng người.
Áo thun màu đen bó sát người, dưới thân mặc quần đùi vận động màu đen, làm lộ ra đôi chân thon dài trắng nõn.
⬅ Trước Tiếp ➡