⬅ Trước Tiếp ➡
Tiếng nước sôi trong bếp hòa cùng âm thanh cửa gỗ mở ra nhẹ nhàng, càng thêm rõ ràng.
Tô Vãn đang vớt bọt trong nồi tuyết cáp, nghe thấy tiếng bước chân liền quay lại, nở một nụ cười tươi “Anh Trịnh Tranh, anh đã về rồi à ”
Hôm nay, cô mặc một chiếc áo sơ mi màu vàng nhạt, kết hợp với chiếc váy lụa trắng, vẻ ngoài thanh thoát, nhã nhặn và dịu dàng. Đây là phong cách mà mẹ Trịnh yêu thích nhất, nên cô cố tình diện đồ phù hợp để khiến bà vui lòng.
Trịnh Tranh chỉ đáp một tiếng, rồi yên lặng bắt đầu giúp đỡ. Anh cầm dao, cắt đôi quả đu đủ, sau đó lấy hết hạt ở phần giữa.
“Anh Trịnh Tranh, tay nâng lên một chút.”
Trịnh Tranh ngẩn ra, không biết từ khi nào, Tô Vãn đã đến gần, nhẹ nhàng xắn tay áo cho anh. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức anh có thể cảm nhận được hơi thở của cô.
“Cảm ơn.”
Khi Tô Vãn xắn tay áo, đầu ngón tay mảnh khảnh của cô vô tình chạm vào cánh tay rắn chắc của anh. Trịnh Tranh cảm thấy không thoải mái, liền nghiêng người tránh đi. Tô Vãn biết rõ tính cách của anh, nhưng cô vẫn không ngừng trêu đùa. Đôi khi, những lúc buồn chán, cô thích chọc ghẹo anh một chút.
Có lẽ Trịnh Tranh luôn nghĩ rằng sự gần gũi của cô chỉ là vì sự ngưỡng mộ của cô em gái đối với anh trai của mình.
Sau khi ăn xong, cả gia đình quyết định đi dạo hóng gió bên bờ sông. Mẹ Cố đề nghị tản bộ một chút để thư giãn. Bước đi nhẹ nhàng trên con đường ven sông, mọi người đều lặng lẽ thưởng thức vẻ đẹp của cảnh vật xung quanh. Hoa ngọc lan nở rộ, mùi hương thoang thoảng trong không khí, khiến lòng người thêm phần thư thái.
Mẹ Trịnh dựa vào lan can nhìn Tô Vãn, chỉ cảm thấy cô ưu nhã phong tình giống như hoa nhài, trắng nõn đẫy đà lại mềm mại không xương, càng nhìn càng vừa mắt.
“A Tranh, lấy góc này mau chụp cho mẹ và Vãn Vãn mấy tấm ảnh, nước sông xanh biếc, thật đẹp ”
Mẹ Trịnh coi con trai trở thành nhiếp ảnh gia, lôi kéo Tô Vãn bày ra đủ loại tư thế.
Trịnh Tranh nhìn Tô Vãn bị bắt biến hóa ra đủ các loại tư thế, nhịn không được cười ra tiếng.
Ánh mặt trời ấm áp, phía sau lưng Trịnh Tranh dựa vào lan can, nhìn Tô Vãn đang bất đắc dĩ nói “Tôi thấy mẹ tôi đối với em còn thân hơn với tôi, tôi đang nghi ngờ có phải là tôi bị nhặt về hay không.”
“Phụt” Tô Vãn cười đến đôi mắt cong cong, vài sợi tóc rũ xuống gương mặt cô, bị chủ nhân tùy ý mà vén ra phía saụ
“Tách tách.”
Mẹ Trịnh chỉnh máy ảnh, vừa vặn thấy Trịnh Tranh và Tô Vãn lọt vào ống kính, hai người đang nhìn nhau cười nhạt.
Mẹ Trịnh ngắm ảnh chụp tɾong tay, chỉ cảm thấy cảnh đẹp nhân cũng đẹp, lập tức liền gửi sang WeChat cho Tô Vãn.
Đêm khuya.
Tô Vãn ngồi ở mép giường, đèn bàn lóe lên ánh sáng quất nhược quang.
Tô Vãn click mở ảnh mẹ Trịnh gửi tới, ấn vào mục lưu giữ, ghi chú “Dì chụp ảnh thật đẹp” đăng lên vòng bạn bè.
...
Đại học A, văn phòng hội học sinh.
“Những hoạt động kế tiếp, nhiệm vụ rấtnặng̝ nề, hy vọng mọi người hợp mưu hợp sức, cùng suy nghĩ kế hoạch.”
Diện tích tɾong văn phòng rấtlớn, thân hình Trịnh Tranh cao lớn, diện mạo anh tuấn, ở phía trước đọc bản công tác kế hoạch.
Tô Vãn làm trợ lý hội trưởng, ngồi ở gần chỗ ngồi Trịnh Tranh gần, tiến hành ghi lại nội dung hội nghị. Những sợi tóc xinh đẹp rối tung trên vai, lộ ra một đoạn cổ trắng nõn duyên dáng.
Vài tên năm nhất ngồi ở hàng ghế phía sau, ghé vào nhau cùng xem tin trên di động, nhịn không được mà nhỏ giọng thảo luận.
“A…” nữ sinh chọc chọc bạn học bên cạnh “Cậu xem, Có phải Tô Vãn mà đàn anh Trịnh Tranh đang ở bên nhau không?”
Bạn học cùng bàn nhanh chóng đoạt lấy di động của nữ sinh, không dám tin mà nhìn trên vòng bạn bè “Nhưng mà đàn anh Trịnh Tranh rõ ràng là một đôi với đàn chị Nhu Nhu mà ? Mình vẫn tin vào CP đó thôi.”
⬅ Trước Tiếp ➡